Những ngày ngồi ngắm giọt trời buông, lòng vẫn muốn ấm lên bởi nắng.
Lại thơ thẫn dệt vần...Bão à, qua mau đi nhé!
Ừ thì gom chút nắng hồng
Mang sang hong má làm hồng " Mắt Nâu"
Mong sao hết giọt trời ngâu
Kẻo người cảm mạo, sầu tôi gấp mười
“Nắng mưa là bệnh của trời”
Tôi nay muốn cõng cả đời thay em
Trời đừng mây gió giật thêm
Để ai vơi bớt những đêm nhọc nhằn
Người về gánh nặng ân cần
Hai vai tôi sớt một phần được chăng
Lạy trời đừng đổ cuồng phong
Sáng ra gom nắng sang hong cùng người
Hiển thị các bài đăng có nhãn em. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn em. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014
Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014
Soi bóng
Đã từng một
ngày em nói chia tay
Là bình yên
trong em không còn tồn tại
Là đóm lửa
tình dẫu vẫn còn ngun ngút cháy
Ai kia nỡ dập
vùi cho lửa tắt giữa đời nhau
Ai bảo rằng sẽ
không đau
Dẫu em một
người cứng cỏi
Dẫu anh “làm
gì biết yêu” theo suy diễn của em những lần tự hỏi
Dẫu hai ngã đường đời một thuở giao nhau
Vẫn phải buốt
lòng xẻ dọc
Anh à, người
có trái tim chưa một lần dám khóc
Em hiểu mà chắc
anh có niềm đau
À mà em dặn
nè: Dẫu mai mốt có ra sao
Anh đừng có về
ngang những cuộc tình vụn dại
Đừng tự lừa
mình…vì cuộc đời sẽ phải nhiều lần ta đứng lại
Soi bóng lòng
mình dưới dòng nước sạch trong
Ai rồi cũng
phải đối diện với chính mình
Mạnh mẽ lên
anh, chiếm lại tấm chân tình
Mỗi con đường
mình đi là do mình chọn
Đừng chọn đại
những ngã rẽ chỉ vì ái ngại
Và biết chắc rằng sẽ chẳng có ngày mai
Đừng nghĩ
mình sẽ dấu được ai
Khi tâm mình
còn đó
Khi những bộn
bề còn chồng chất ngõ
Hãy còn lại
chính mình dẫu đời có đổi thay
Em biết rằng
anh vẫn đi tìm ai
Để thắp lên mấy
ngọn lữa lòng mình
Nhưng anh
thông minh thế sao mà không hiểu được
Có những ngọn
lửa lòng chỉ được cháy lại bởi vì yêu
Có những ngày
anh cố tự hỏi vì sao
Cuộc đời ta: trống rỗng và thất bại
Em đã từng…
nên em nghĩ ai rồi cũng thế
Những bẽ bàng
của cuộc sống lật giở từng trang
...
Rời đi anh những
giấc mộng chẳng thành
Hãy nắm bắt
trong tay những gì ta có thể
Tạo hóa chẳng
đọa đày lấy hết
Về đi anh kẻo
tình lại rong rêu
Như trái tim
anh chưa bao giờ hóa đá
Bên ngoài vốn
lạnh lùng nhưng bên trong ấm lạ
Đẩy những niềm
riêng vơi tuột triền miên
….
Để em lại mĩm
cười hiểu rằng: ai đó đã bình yên.
BLT 17/03
Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2013
Cho em và mùa hạ
Hình như bên kia là mùa thu
Ngàn lá rụng mang theo lời tiễn biệt
Nơi ký ức hóa vầng trăng đẫm ướt
Con dế buồn rủ cỏ hát tình ca
Bên kia là năm tháng đi qua
Còn gặp lại cũng vô tình ánh mắt
Bóng hồng ấy cuối chân trời tít tắp
Dấu muộn phiền từng cánh mỏng manh rơi…
Bên kia là còn lại mình tôi
Mùa hạ và em xa vời ảo ảnh
Hoa cúc cháy trong nỗi niềm đa cảm
Thuở yêu em trong trắng vô ngần
Bên kia là còn lại dòng sông
Cánh buồm anh nửa đời đi không hết
Em xa quá, mùa thu thì chẳng biết
Có một người úp mặt khóc hòang hôn
Lẽ nào em không nhớ ?Lẽ nào quên
Giọt nước mắt đã tan thành hòai niệm
Thành muối mặn, thành muôn trùng sóng biển
Để vơi đầy năm tháng cũng vì nhau
Bên kia là còn lại nỗi đau
Khao khát ấy của một thời hoa phượng
Lẽ nào em, lẽ nào tôi hoang tưởng ?
Lá vàng thu tiếc nuối giữa tay người
Bên kia là day dứt khôn nguôi
Đồng vọng mãi lời chia ly thầm lặng
Phải mùa hạ dâng hết mình cho nắng
Nên mùa thu chớm lạm đã se lòng ?
Thì đừng buồn bốn phía mưa giăng
Bong bóng vỡ theo về nguồn cội
Ngắt cánh phù dung ngồi đếm tuổi
Thấy trong hư vô khuôn mặt của mình
Thì ta quay về tìm lại dòng sông
Tìm lại xác thân phiêu bồng một thuở
Để thấp thóang em hiện về đâu đó
Mùa hạ ấy xa như có thật trong đời…
Bùi Dạ Thảo
Dạo này tâm ý bay đâu mất nên đành rinh mấy bài sưu tầm về đăng lên để bớt trống trãi những ngày hè rả rít tiếng ve, hòa chút lòng vào những cơn mưa quay quắt nhớ ngày xưa mùa hạ.
Thứ Ba, 14 tháng 5, 2013
Nếu mai đời là một đóa hư không
Vén lại muôn trùng một đời cơn bão tố, em ngồi đó. Tìm một vầng trăng vô lượng trốn trong tâm. Em hỏi tâm sao cứ vất vưởng vô thường. Cuộc sống vốn dĩ là bất toàn, vậy em đi tìm gì trong ngày tháng.
Em hỏi Người “Đời sống là gi?” và có thể nắm chặt trong lòng bàn tay được hay không?
Người trả lời: Bàn tay em mềm và tâm em nhỏ quá. Chỉ đủ để ôm chất phù du lãng mạn. Nếu em đếm được bước chân vô thường trên dốc đồi của trò đời, em sẽ thấy vô cùng trong hiện tại. Tiếng nói bình yên đang ở đây.
Đời vẫn trôi trong tịch mặc, em không thể nhìn thấy những gì sắp xảy ra trước mặt bằng đôi mắt bình thường. Mà hãy nhìn bằng ánh sáng của từ tâm một cách thiền quáng và hiền ngoan hơn. Trong từng mỗi một phút giây bản ngã của sự sống, ai cảm nhận được thanh tịnh đến từ nhiễm uế, rời bỏ những bon chen ảo vọng, mỉm cười dung dị với những hờn ghen, đố kỵ...Người đó là đang sống.
Em tiếp tục hỏi Người. Sao vô thường là những gì không nắm bắt được.
Người chỉ tay về hướng sương rơi, một chiếc lá vàng trên cây vừa rụng xuống, người nhìn một thoáng mây bay, một cơn sóng gợn nhẹ trên mặt hồ rồi tan biến. Vô thường là vậy đó. Như trò huyễn thuật, như bóng lồng sương, như ánh chớp ban chiều. Có đó rồi mất đó. Cuộc sống không chỉ bung ra, rồi dừng chân hiện hình tồn tại vĩnh cữu. Trong lòng tay huyễn mộng, ngút ngàn “sắc tức là không, không tức là sắc”.
Em nghe chừng hơi thở như ngưng bặt, nghe một nỗi hao mòn trong thoáng chốc. Thế giới đang quay cuồng với bao biến động, đầy rẫy những thị phi, cám dỗ, toan tính ái ngã và tiếng vọng tâm thúc dục giữa thế giới thực và hư. Vậy trong ảo giác tìm đâu ra thực nữa.
Đã bao năm rong ruỗi trên đường đời đi khất thực tìm hạnh phúc, uy tín, danh lợi, trên đôi vai oằn gánh nặng cuộc đời, chốn trần gian là bão tố. Cũng bởi sắc, bởi hương, bởi thanh, bởi giai tầng vị xúc pháp, cuối cùng có được những gì trên đường về bình yên, điều gì còn lại khi buông xuôi đôi tay, mắt khép vào miên viễn, một khi nếu mai đời là một đóa hư vô?
Lại một ngày nữa em trở về thanh tịnh, và đã nhận ra cái còn lại sau tất cả mà em có thể nắm bắt được, thì phải chăng đó là tấm lòng. Vì con người cần tấm lòng nhân bản bao dung, chia sẻ.
Hãy ngồi lại và lắng nghe lòng mình đi em. Cuộc đời là dòng sông tuôn chảy bất tận, có bao lớp phù sa dù nhơ dù sạch, dù tận cùng của đỉnh sóng hay rả rời, buông mình theo cơn sóng, rơi hoà tan vào trong biển cả. Dù mưa gió cuộc đời có là cuồng phong bão tố, dậy sóng nhân gian, nhưng em sẽ trở về lắng nghe tâm mình hát bản giao hưởng của cõi luân hồi.
Lặng nghe sông đời hát, em sẽ chạm sâu vào âm ngân đó, vào tận cùng của đáy tâm, em đã cảm thấu được hết những chất đề hồ từ bi lực.
Cám ơn vô thường, làm ta thức tỉnh
Cám ơn cơn đau, cảm niệm được phận người
Cám ơn bốn đại, có hình hài huyễn mộng
Cám ơn Người, em đã tỏ đường đi.
Sưu Tầm
Em hỏi Người “Đời sống là gi?” và có thể nắm chặt trong lòng bàn tay được hay không?
Người trả lời: Bàn tay em mềm và tâm em nhỏ quá. Chỉ đủ để ôm chất phù du lãng mạn. Nếu em đếm được bước chân vô thường trên dốc đồi của trò đời, em sẽ thấy vô cùng trong hiện tại. Tiếng nói bình yên đang ở đây.
Đời vẫn trôi trong tịch mặc, em không thể nhìn thấy những gì sắp xảy ra trước mặt bằng đôi mắt bình thường. Mà hãy nhìn bằng ánh sáng của từ tâm một cách thiền quáng và hiền ngoan hơn. Trong từng mỗi một phút giây bản ngã của sự sống, ai cảm nhận được thanh tịnh đến từ nhiễm uế, rời bỏ những bon chen ảo vọng, mỉm cười dung dị với những hờn ghen, đố kỵ...Người đó là đang sống.
Em tiếp tục hỏi Người. Sao vô thường là những gì không nắm bắt được.
Người chỉ tay về hướng sương rơi, một chiếc lá vàng trên cây vừa rụng xuống, người nhìn một thoáng mây bay, một cơn sóng gợn nhẹ trên mặt hồ rồi tan biến. Vô thường là vậy đó. Như trò huyễn thuật, như bóng lồng sương, như ánh chớp ban chiều. Có đó rồi mất đó. Cuộc sống không chỉ bung ra, rồi dừng chân hiện hình tồn tại vĩnh cữu. Trong lòng tay huyễn mộng, ngút ngàn “sắc tức là không, không tức là sắc”.
Em nghe chừng hơi thở như ngưng bặt, nghe một nỗi hao mòn trong thoáng chốc. Thế giới đang quay cuồng với bao biến động, đầy rẫy những thị phi, cám dỗ, toan tính ái ngã và tiếng vọng tâm thúc dục giữa thế giới thực và hư. Vậy trong ảo giác tìm đâu ra thực nữa.
Đã bao năm rong ruỗi trên đường đời đi khất thực tìm hạnh phúc, uy tín, danh lợi, trên đôi vai oằn gánh nặng cuộc đời, chốn trần gian là bão tố. Cũng bởi sắc, bởi hương, bởi thanh, bởi giai tầng vị xúc pháp, cuối cùng có được những gì trên đường về bình yên, điều gì còn lại khi buông xuôi đôi tay, mắt khép vào miên viễn, một khi nếu mai đời là một đóa hư vô?
Lại một ngày nữa em trở về thanh tịnh, và đã nhận ra cái còn lại sau tất cả mà em có thể nắm bắt được, thì phải chăng đó là tấm lòng. Vì con người cần tấm lòng nhân bản bao dung, chia sẻ.
Hãy ngồi lại và lắng nghe lòng mình đi em. Cuộc đời là dòng sông tuôn chảy bất tận, có bao lớp phù sa dù nhơ dù sạch, dù tận cùng của đỉnh sóng hay rả rời, buông mình theo cơn sóng, rơi hoà tan vào trong biển cả. Dù mưa gió cuộc đời có là cuồng phong bão tố, dậy sóng nhân gian, nhưng em sẽ trở về lắng nghe tâm mình hát bản giao hưởng của cõi luân hồi.
Lặng nghe sông đời hát, em sẽ chạm sâu vào âm ngân đó, vào tận cùng của đáy tâm, em đã cảm thấu được hết những chất đề hồ từ bi lực.
Cám ơn vô thường, làm ta thức tỉnh
Cám ơn cơn đau, cảm niệm được phận người
Cám ơn bốn đại, có hình hài huyễn mộng
Cám ơn Người, em đã tỏ đường đi.
Sưu Tầm
Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013
Mắt Lệ Cho Người
Con người ta khi cuộc sống thực tại quá nhiều bất trắc, phong ba thì trở về với mộng mơ, lãng mạn.
Sao thế nhỉ? có lẽ để tìm lại chút yên bình trong tâm tự.
Tết này đang vui vầy cùng gia đình bất chợt bắt gặp ánh mắt buồn vời vợi của Người." Chú "
Người nói để ta hát cho con nghe bài " Mắt Lệ cho Người" . Bỗng giật mình, sao xuân mà buồn thế!
Có những cuộc tình đã khép, có những đôi tình nhân đã đi qua đời nhau nhẹ lắm, mơn man lắm nhưng mãi da diết, mãi khắc khoải. Cái da diết mơn trớn người ta đến tận cùng niềm đau rồi lại nghẹn ngào đến xót xa vì tình dang dở. Đôi khi chỉ vì một chữ duyên phận mà cả đời người ta chìm trong biển tình thổn thức, nhớ nhung, tiếc nuối, hoài niệm, rồi vô vọng đợi chờ dù biết sẽ không bao giờ tìm lại được dư âm những ngày xưa cũ.
Mưa soi dấu chân em qua cầu
Theo những cánh rong trôi mang niềm đau
Thời nào yêu hết trái tim buồn
Lời nào yêu hết trái tim buồn
Xin giữ trong mắt lệ, xin giữ trong mắt lệ
Nhòa theo từng gót chân người xa vời
Chia tay trong lặng lẽ. Có lẽ chỉ những đôi tình nhân đã từng trải qua cảm giác ấy mới hiểu được giây phút yên lặng ấy dài, vô vọng và buốt giá đến thế nào. Cảm giác đứng lặng câm nhìn nhau, "không ai hiểu vì sao tình yêu tan vỡ" dù rằng ai cũng hiểu vì sao có giây phút chia ly này..
Nhìn người bước đi, còn lại một người đứng dõi theo. Trầm ngâm nhưng trong sâu thẳm là ràn rụa niềm đau và tâm tư khắc khoải đi tìm những nguyên do. Lý do nào để bước chân Người đi khuất mờ, gót chân xa vời vợi, để lại một người lẻ bóng xin giữ trong mắt lệ, nhòa theo từng gót chân người xa vời..
Sao không đưa tay ra mà níu mà giữ, sao không ôm chặt lấy hạnh phúc mà lẽ ra phải thuộc về mình trọn đời, trọn kiếp lai sinh? Để rồi lại buông câu: Em thấy không cõi đời vô vọng? Còn cần thiết không? Người đã đi thật rồi, như cánh chim khuất ngàn. Nhưng liệu rằng níu có giữ được đôi gót ngà đã in dấu trên cây cầu mà em vừa bước qua?
Mưa âm thầm buổi chiều thổn thức
Sẽ nhạt nhòa từ ngàn năm nữa như em khóc hồn nhiên
Nỗi muộn phiền ngày tàn hơi thở
Em thấy không cõi đời vô vọng
Người buồn liệu cảnh có vui? Dù mưa có âm thầm như nước mắt dội ngược vào tim thì vẫn làm cho chiều kia thổn thức, vẫn làm rưng rưng đôi môi mềm, bờ vai run run theo tiếng em khóc hồn nhiên. Một lời hẹn ước em đã không thực hiện được vậy mà một lời chia ly đã buông lơi quá bẽ bàng..
Một người ra đi, còn lại một kẻ thất tình, lặng lẽ nhưng vẫn trồng cây si bên hàng rào tình ái. Hàng rào đã ngăn cách con đường ngày nào chung lối.
"Xin em hãy cho tôi tạ tình
Khi em đã đi qua khoảng đời tôi
Dù một khoảng khắc sớm phai tàn
Và lệ em rớt trên môi nhạt
Đôi mắt em rất buồn
Đôi chúng ta rất buồn
Vạn câu tình cũ
Xin gửi cho đời..."
Sao da diết đến thế. Sao còn nhiều yêu thương thế? Sao cũng quá đỗi nhẹ nhàng và sâu lắng.
"Xin em hãy cho tôi tạ tình khi em đã đi qua khoảng đời tôi. Dù giây phút gặp gỡ chỉ là một khoảnh khắc sớm phai tàn.."
Môi em nhạt hay tình em nhạt? Phải chăng chỉ có tôi yêu em cháy bỏng, yêu bằng cả linh hồn khát khao, yêu trọn kiếp đời tôi dù thời gian có làm phai mờ đi tất cả..
Chuyện tình buồn như rất buồn đôi mắt em. Tình yêu đã đi qua, một cuộc tình khép lại nhưng tôi thì mãi u hoài, mãi man mác, mãi ngồi soi bóng mình, tự sự trong niềm đau..
Vạn câu tình đã cũ, vạn môi hôn đã không còn ấm nồng, dù khoảnh khắc chia ly mới chỉ là phút trước, nhưng phút này chỉ còn mình ta đứng khép lại cánh cửa của cuộc tình đã lỡ..
Mong người hạnh phúc. Xin gửi lại cho đời....vạn câu tình cũ...
Cũng lắm tài nhiều tật nhưng có lẽ cuộc đời của Người "lận đận trăm năm" nên giờ lời hát buồn và rung lên theo từng cung bậc cảm xúc và dường như người đã khóc...
Chú ạ, giờ thì cuộc đời đó chú đã trải qua hơn nửa, nhưng có lẽ hãy lại bắt đầu vẫn còn chưa muộn. Mắt lệ hãy khép lại vội vàng Người hãy sang bến đời hạnh phúc, sống cho đúng nghĩa với cuộc đời để thấy lòng an nhàn lúc chiều xuống hoàng hôn.
Hạnh phúc lên người nhé vì nụ cười không ở đâu xa ở trong tim đó mà.
Con luôn cầu chúc cho Người hạnh phúc, người chú tài hoa của con à!
Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013
Em và ngày hôm qua
Ngày hôm qua của anh, của em và của chúng ta
Là tất cả những gì chúng ta qua trên con đường dù quen hay lạ
Dẫu những đi qua vẫn còn in sâu vết thương đời nghiệt ngã
Ngày hôm qua của chúng mình... vẫn còn lắm những dấu yêu
Ngày hôm qua...Nhìn lại có khi đời đã quá xanh rêu
Những mất mát , đau thương rất nhiều tưởng chừng như quỵ ngã
Những cánh hoa Dã quỳ vẫn cứ nở bung lên trong từng cơn nắng lạ
Mãnh liệt , vươn mình bất chấp những bão giông
Ngày hôm qua của mình có khi là những đêm đông
Đôc hành ta đi ...với cõi lòng như có ai giày vò dẫm nát
Gục ngã , để rồi cứng cỏi đứng lên giữa mảng trời xanh khảm bạc
Ngày hôm qua của em ...
Ôi ! những dấu chân lặng thầm ...dõi theo anh nghe từng chiều lá hát
Dẫu đường xuân chưa lộ ánh trăng rằm
Ngày hôm qua của em ...hình như là lặng lẽ những tháng năm
Bên anh...những hạnh phúc trào dâng hay những lần đau khổ
Vẫn còn đó cả buồn, vui in lên từng mái phố
Điệu nhạc thăng trầm rung lạc giữa những thanh âm
Ngày hôm nay ...nhìn lại hôm qua dường như đã không còn quá xa xăm
Bởi vẫn luôn có em trong những thương yêu và cả những lạc lầm
Những cơn mưa chiều dẫu lê thê , cũng một ngày đổi nắng
Em và ngày hôm qua... là tất cả những gì mà mùa xuân riêng tặng...
Cho anh ...và hơn cả thế trong đời...
Ngưng Thu
Là tất cả những gì chúng ta qua trên con đường dù quen hay lạ
Dẫu những đi qua vẫn còn in sâu vết thương đời nghiệt ngã
Ngày hôm qua của chúng mình... vẫn còn lắm những dấu yêu
Ngày hôm qua...Nhìn lại có khi đời đã quá xanh rêu
Những mất mát , đau thương rất nhiều tưởng chừng như quỵ ngã
Những cánh hoa Dã quỳ vẫn cứ nở bung lên trong từng cơn nắng lạ
Mãnh liệt , vươn mình bất chấp những bão giông
Ngày hôm qua của mình có khi là những đêm đông
Đôc hành ta đi ...với cõi lòng như có ai giày vò dẫm nát
Gục ngã , để rồi cứng cỏi đứng lên giữa mảng trời xanh khảm bạc
Ngày hôm qua của em ...
Ôi ! những dấu chân lặng thầm ...dõi theo anh nghe từng chiều lá hát
Dẫu đường xuân chưa lộ ánh trăng rằm
Ngày hôm qua của em ...hình như là lặng lẽ những tháng năm
Bên anh...những hạnh phúc trào dâng hay những lần đau khổ
Vẫn còn đó cả buồn, vui in lên từng mái phố
Điệu nhạc thăng trầm rung lạc giữa những thanh âm
Ngày hôm nay ...nhìn lại hôm qua dường như đã không còn quá xa xăm
Bởi vẫn luôn có em trong những thương yêu và cả những lạc lầm
Những cơn mưa chiều dẫu lê thê , cũng một ngày đổi nắng
Em và ngày hôm qua... là tất cả những gì mà mùa xuân riêng tặng...
Cho anh ...và hơn cả thế trong đời...
Ngưng Thu
Thứ Bảy, 16 tháng 2, 2013
Xuân ơi!
Xuân! em còn đó không?
Mà nắng vàng rực rỡ
Em có còn đó không?
Mà Lân Rồng tung tăng dạo phố
Những câu chúc được mùa
Lũ trẻ học thuộc lào thậm chí làm thơ
Rồi náo nức đợi chờ những bao lì xì đỏ
Vẫn còn tiếng pháo chập đùng, lách cách... của ai đó phát thu thanh
Nhà ai cũng mai vàng, hoa ngũ sắc, bánh chưng...
Bày biện khắp nơi nhìn vào là thấy không khí Tết
Ta biết em đang về
Người người vui trẩy hội
Đường phố tuy vắng hoe
Nhưng đông đúc ở những chùa chiền...
Khắp đất nước non sông
Vui mừng chờ Xuân đến
Ấm lòng Xuân biết mấy... Xuân ơi!
Xuân ơi hãy cùng ta
Dạo những khúc tình ca trầm bổng
Của trời đất bao la
Mừng một năm An Phúc đang đến với người, với ta!
BLT mùng 6 xuân Quý Tỵ
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)










