Hiển thị các bài đăng có nhãn hạ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn hạ. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2013
Cho em và mùa hạ
Hình như bên kia là mùa thu
Ngàn lá rụng mang theo lời tiễn biệt
Nơi ký ức hóa vầng trăng đẫm ướt
Con dế buồn rủ cỏ hát tình ca
Bên kia là năm tháng đi qua
Còn gặp lại cũng vô tình ánh mắt
Bóng hồng ấy cuối chân trời tít tắp
Dấu muộn phiền từng cánh mỏng manh rơi…
Bên kia là còn lại mình tôi
Mùa hạ và em xa vời ảo ảnh
Hoa cúc cháy trong nỗi niềm đa cảm
Thuở yêu em trong trắng vô ngần
Bên kia là còn lại dòng sông
Cánh buồm anh nửa đời đi không hết
Em xa quá, mùa thu thì chẳng biết
Có một người úp mặt khóc hòang hôn
Lẽ nào em không nhớ ?Lẽ nào quên
Giọt nước mắt đã tan thành hòai niệm
Thành muối mặn, thành muôn trùng sóng biển
Để vơi đầy năm tháng cũng vì nhau
Bên kia là còn lại nỗi đau
Khao khát ấy của một thời hoa phượng
Lẽ nào em, lẽ nào tôi hoang tưởng ?
Lá vàng thu tiếc nuối giữa tay người
Bên kia là day dứt khôn nguôi
Đồng vọng mãi lời chia ly thầm lặng
Phải mùa hạ dâng hết mình cho nắng
Nên mùa thu chớm lạm đã se lòng ?
Thì đừng buồn bốn phía mưa giăng
Bong bóng vỡ theo về nguồn cội
Ngắt cánh phù dung ngồi đếm tuổi
Thấy trong hư vô khuôn mặt của mình
Thì ta quay về tìm lại dòng sông
Tìm lại xác thân phiêu bồng một thuở
Để thấp thóang em hiện về đâu đó
Mùa hạ ấy xa như có thật trong đời…
Bùi Dạ Thảo
Dạo này tâm ý bay đâu mất nên đành rinh mấy bài sưu tầm về đăng lên để bớt trống trãi những ngày hè rả rít tiếng ve, hòa chút lòng vào những cơn mưa quay quắt nhớ ngày xưa mùa hạ.
Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013
Hạ còn có chút thơ ngây?
Lắng nghe tiếng
hát hạ về đây
Rợp cả trời
tây tán phượng hồng
Hạ về ướp mật
hoa thêm mộng
Mây trắng ngừng
trôi nắng đến đây
Gởi nồng ánh
mắt dõi tìm mây
Ngóng xa phương
ấy chút hao gầy
Lòng đầy mơ mộng,
đời tươi đẹp
Thuở ấy thơ
ngây, có còn đây?
Giá những
ngày thơ vẫn ở đây
Thơ ngây buôn
chuyện tuổi học tày
Vươn đôi tay
mộng, mơ choàng lấy
Những ngày xưa
củ, tuổi thơ ngây
BLT 06/06/2013
BLT 06/06/2013
Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013
Tháng Năm
Tháng Năm về
vươn đọng những nhành cây
Hạt mưa thơ
ngây giữa trưa Sài Gòn đầy nắng gắt
Cành phượng đỏ
rung rinh chờ vươn thêm những giọt trời lắt rắt
Ướp chút ánh
hồng cho cánh Phượng long lanh
Hạ nay về
mang theo những mong manh
Của những
chia ly Ve sầu rỉ rả giữa trưa hè nồng ấm
Mẹ
sinh ra ta tháng Năm hồng thắm
Cha
vui mừng con gái thế mà thương
Người người bảo
ta đời thường chật vận
Thêm chút buồn
xa vắng tuổi trung trinh
Này bạn nhỏ
nhắn dùm ta một câu bỏ ngõ
Tháng Năm rồi ta đã lớn thêm chưa ?
Nhớ đừng thưa
nếu ai đó bảo: Nói thừa!
Tuổi quá nửa
sao bảo còn thêm lớn
Sáu mươi đời
người nay ta qua nửa trớn
Tuổi lừng chừng
sao ta vẫn mộng mơ
Thiếu nữ mặc
váy hoa tung tăng buổi chiều tà
Mái tóc dài
buông thả nũng nịu
Được Mẹ chải
cài chiếc nơ tím mộng mơ
Ngày vui nhất
thuở còn thơ
Những món quà be bé, trò đố chữ
Ta vẫn còn cất giữ mãi trong tâm
Bỗng giật
mình những triệu hạt lặng câm
Mưa mùa này cớ
sao gợi lại chút buâng khuâng
Bỗng hiện tắt những lời từ tạ
Đã đôi lần ta
mang về mùa hạ
Những muộn
phiền vô cớ phía người ta
BLT 22/05/2013
BLT 22/05/2013
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



