Tháng Năm về
vươn đọng những nhành cây
Hạt mưa thơ
ngây giữa trưa Sài Gòn đầy nắng gắt
Cành phượng đỏ
rung rinh chờ vươn thêm những giọt trời lắt rắt
Ướp chút ánh
hồng cho cánh Phượng long lanh
Hạ nay về
mang theo những mong manh
Của những
chia ly Ve sầu rỉ rả giữa trưa hè nồng ấm
Mẹ
sinh ra ta tháng Năm hồng thắm
Cha
vui mừng con gái thế mà thương
Người người bảo
ta đời thường chật vận
Thêm chút buồn
xa vắng tuổi trung trinh
Này bạn nhỏ
nhắn dùm ta một câu bỏ ngõ
Tháng Năm rồi ta đã lớn thêm chưa ?
Nhớ đừng thưa
nếu ai đó bảo: Nói thừa!
Tuổi quá nửa
sao bảo còn thêm lớn
Sáu mươi đời
người nay ta qua nửa trớn
Tuổi lừng chừng
sao ta vẫn mộng mơ
Thiếu nữ mặc
váy hoa tung tăng buổi chiều tà
Mái tóc dài
buông thả nũng nịu
Được Mẹ chải
cài chiếc nơ tím mộng mơ
Ngày vui nhất
thuở còn thơ
Những món quà be bé, trò đố chữ
Ta vẫn còn cất giữ mãi trong tâm
Bỗng giật
mình những triệu hạt lặng câm
Mưa mùa này cớ
sao gợi lại chút buâng khuâng
Bỗng hiện tắt những lời từ tạ
Đã đôi lần ta
mang về mùa hạ
Những muộn
phiền vô cớ phía người ta
BLT 22/05/2013
BLT 22/05/2013

