Giận người
nên Hạ ủ ê
Lòng sầu héo
hắt tái tê gượng cười
Tháng tư nắng
gắt cháy đường
Sau đem gieo
hạt lẽ thường đơm bông?
Hạt vui tháng
mấy nảy mầm
Trời khô hanh
lại vắng tầm giọt bay
Lẽ nào quên hết
lời thề
Lẽ nào lại để
ủ ê dào dào
Giận người giận
cả chính mình
Thôi đừng
thổ lộ vẹn tình thì hơn
Hạ hay lúc dỗi
lúc hờn
Trách người vụn
vặt chẳng tường ưu tư
Lúc vờ giận
lúc làm nư
Cho lòng xoa
dịu chút hờn bấy lâu
Phải đâu khi
dễ “Can Thường”
Hạ hay người
đó đã thường cách xa
Hỏi xem ai ấy
có đau
Hỏi lòng Người
có thầm mong thôi hờn
Nửa đêm chập chập chờn chờn
Bấy lâu có lẽ
đã sờn nghĩa ân ?
Hạ, người…
hai ngã xa xăm
Kẻ cười, Hạ giả
ngậm câm… nỗi niềm
BLT 04/2013
BLT 04/2013

