. } Bằng Lăng Tím: quên
Hiển thị các bài đăng có nhãn quên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn quên. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

Sao Hạ còn buồn




Giận người nên Hạ ủ ê
Lòng sầu héo hắt tái tê gượng cười
Tháng tư nắng gắt cháy đường
Sau đem gieo hạt lẽ thường đơm bông?

Hạt vui tháng mấy nảy mầm
Trời khô hanh lại vắng tầm giọt bay
Lẽ nào quên hết lời thề
Lẽ nào lại để ủ ê dào dào

Giận người giận cả chính mình
Thôi đừng thổ lộ vẹn tình thì hơn
Hạ hay lúc dỗi lúc hờn
Trách người vụn vặt chẳng tường ưu tư

Lúc vờ giận lúc làm nư
Cho lòng xoa dịu chút hờn bấy lâu
Phải đâu khi dễ “Can Thường”
Hạ hay người đó đã thường cách xa

Hỏi xem ai ấy có đau 
Hỏi lòng Người có thầm mong thôi hờn
Nửa đêm chập chập  chờn chờn
Bấy lâu có lẽ đã sờn nghĩa ân ?

Hạ, người… hai ngã xa xăm
Kẻ cười, Hạ giả ngậm câm… nỗi niềm

BLT 04/2013

Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

Hoài Cổ





Ta vẫn về góc phố nhỏ ngày xưa
Đếm nhịp thời gian âm thầm hoài niệm
Vốn đẩy lùi những nỗi nhớ về xa
Chia ly qua ta còn lại có một mình

Chiều cuối đông so đo từng bước nhỏ
Bỗng chợt ngậm ngùi đâu đó thu quen
Ai có về ngõ nhỏ quán xưa
Đâu có còn chốn củ tâm tình?

Vẫn hỏi lòng tình ấy sao phôi pha
Đành gấp lại cô đơn, xếp nếp dòng kí ức
Sẽ nhạt nhòa bao nỗi ưu tư
Rồi bình yên sẽ về với tình yêu đầy hoa nắng

Xuân đã về sởi ấm lối thu quen
Ai hởi tình ai... liệu điều này có thật?
Hay vẫn còn trăn trở những âu lo
Hay đa tình tự cổ vốn không thể xóa nhòa?

BLT 9/1/2013