Đã từng một
ngày em nói chia tay
Là bình yên
trong em không còn tồn tại
Là đóm lửa
tình dẫu vẫn còn ngun ngút cháy
Ai kia nỡ dập
vùi cho lửa tắt giữa đời nhau
Ai bảo rằng sẽ
không đau
Dẫu em một
người cứng cỏi
Dẫu anh “làm
gì biết yêu” theo suy diễn của em những lần tự hỏi
Dẫu hai ngã đường đời một thuở giao nhau
Vẫn phải buốt
lòng xẻ dọc
Anh à, người
có trái tim chưa một lần dám khóc
Em hiểu mà chắc
anh có niềm đau
À mà em dặn
nè: Dẫu mai mốt có ra sao
Anh đừng có về
ngang những cuộc tình vụn dại
Đừng tự lừa
mình…vì cuộc đời sẽ phải nhiều lần ta đứng lại
Soi bóng lòng
mình dưới dòng nước sạch trong
Ai rồi cũng
phải đối diện với chính mình
Mạnh mẽ lên
anh, chiếm lại tấm chân tình
Mỗi con đường
mình đi là do mình chọn
Đừng chọn đại
những ngã rẽ chỉ vì ái ngại
Và biết chắc rằng sẽ chẳng có ngày mai
Đừng nghĩ
mình sẽ dấu được ai
Khi tâm mình
còn đó
Khi những bộn
bề còn chồng chất ngõ
Hãy còn lại
chính mình dẫu đời có đổi thay
Em biết rằng
anh vẫn đi tìm ai
Để thắp lên mấy
ngọn lữa lòng mình
Nhưng anh
thông minh thế sao mà không hiểu được
Có những ngọn
lửa lòng chỉ được cháy lại bởi vì yêu
Có những ngày
anh cố tự hỏi vì sao
Cuộc đời ta: trống rỗng và thất bại
Em đã từng…
nên em nghĩ ai rồi cũng thế
Những bẽ bàng
của cuộc sống lật giở từng trang
...
Rời đi anh những
giấc mộng chẳng thành
Hãy nắm bắt
trong tay những gì ta có thể
Tạo hóa chẳng
đọa đày lấy hết
Về đi anh kẻo
tình lại rong rêu
Như trái tim
anh chưa bao giờ hóa đá
Bên ngoài vốn
lạnh lùng nhưng bên trong ấm lạ
Đẩy những niềm
riêng vơi tuột triền miên
….
Để em lại mĩm
cười hiểu rằng: ai đó đã bình yên.
BLT 17/03


