. } Bằng Lăng Tím: người
Hiển thị các bài đăng có nhãn người. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn người. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 14 tháng 5, 2013

Nếu mai đời là một đóa hư không

Vén lại muôn trùng một đời cơn bão tố, em ngồi đó. Tìm một vầng trăng vô lượng trốn trong tâm. Em hỏi tâm sao cứ vất vưởng vô thường. Cuộc sống vốn dĩ là bất toàn, vậy em đi tìm gì trong ngày tháng.
Em hỏi Người “Đời sống là gi?” và có thể nắm chặt trong lòng bàn tay được hay không?
Người trả lời: Bàn tay em mềm và tâm em nhỏ quá. Chỉ đủ để ôm chất phù du lãng mạn. Nếu em đếm được bước chân vô thường trên dốc đồi của trò đời, em sẽ thấy vô cùng trong hiện tại. Tiếng nói bình yên đang ở đây.

Đời vẫn trôi trong tịch mặc, em không thể nhìn thấy những gì sắp xảy ra trước mặt bằng đôi mắt bình thường. Mà hãy nhìn bằng ánh sáng của từ tâm một cách thiền quáng và hiền ngoan hơn. Trong từng mỗi một phút giây bản ngã của sự sống, ai cảm nhận được thanh tịnh đến từ nhiễm uế, rời bỏ những bon chen ảo vọng, mỉm cười dung dị với những hờn ghen, đố kỵ...Người đó là đang sống.
Em tiếp tục hỏi Người. Sao vô thường là những gì không nắm bắt được.
Người chỉ tay về hướng sương rơi, một chiếc lá vàng trên cây vừa rụng xuống, người nhìn một thoáng mây bay, một cơn sóng gợn nhẹ trên mặt hồ rồi tan biến. Vô thường là vậy đó. Như trò huyễn thuật, như bóng lồng sương, như ánh chớp ban chiều. Có đó rồi mất đó. Cuộc sống không chỉ bung ra, rồi dừng chân hiện hình tồn tại vĩnh cữu. Trong lòng tay huyễn mộng, ngút ngàn “sắc tức là không, không tức là sắc”.
Em nghe chừng hơi thở như ngưng bặt, nghe một nỗi hao mòn trong thoáng chốc. Thế giới đang quay cuồng với bao biến động, đầy rẫy những thị phi, cám dỗ, toan tính ái ngã và tiếng vọng tâm thúc dục giữa thế giới thực và hư. Vậy trong ảo giác tìm đâu ra thực nữa.
Đã bao năm rong ruỗi trên đường đời đi khất thực tìm hạnh phúc, uy tín, danh lợi, trên đôi vai oằn gánh nặng cuộc đời, chốn trần gian là bão tố. Cũng bởi sắc, bởi hương, bởi thanh, bởi giai tầng vị xúc pháp, cuối cùng có được những gì trên đường về bình yên, điều gì còn lại khi buông xuôi đôi tay, mắt khép vào miên viễn, một khi nếu mai đời là một đóa hư vô?
Lại một ngày nữa em trở về thanh tịnh, và đã nhận ra cái còn lại sau tất cả mà em có thể nắm bắt được, thì phải chăng đó là tấm lòng. Vì con người cần tấm lòng nhân bản bao dung, chia sẻ.
Hãy ngồi lại và lắng nghe lòng mình đi em. Cuộc đời là dòng sông tuôn chảy bất tận, có bao lớp phù sa dù nhơ dù sạch, dù tận cùng của đỉnh sóng hay rả rời, buông mình theo cơn sóng, rơi hoà tan vào trong biển cả. Dù mưa gió cuộc đời có là cuồng phong bão tố, dậy sóng nhân gian, nhưng em sẽ trở về lắng nghe tâm mình hát bản giao hưởng của cõi luân hồi.
Lặng nghe sông đời hát, em sẽ chạm sâu vào âm ngân đó, vào tận cùng của đáy tâm, em đã cảm thấu được hết những chất đề hồ từ bi lực.


Cám ơn vô thường, làm ta thức tỉnh
Cám ơn cơn đau, cảm niệm được phận người
Cám ơn bốn đại, có hình hài huyễn mộng
Cám ơn Người, em đã tỏ đường đi.

Sưu Tầm

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013

Mắt Lệ Cho Người


Con người ta khi cuộc sống thực tại  quá nhiều bất trắc, phong ba thì trở về với mộng mơ, lãng mạn.
Sao thế nhỉ? có lẽ để tìm lại chút yên bình trong tâm tự.
Tết này đang vui vầy cùng gia đình bất chợt bắt gặp ánh mắt buồn vời vợi của Người." Chú "

Người nói để ta hát cho con nghe bài " Mắt Lệ cho Người" . Bỗng giật mình, sao xuân mà buồn thế!



Có những cuộc tình đã khép, có những đôi tình nhân đã đi qua đời nhau nhẹ lắm, mơn man lắm nhưng mãi da diết, mãi khắc khoải. Cái da diết mơn trớn người ta đến tận cùng niềm đau rồi lại nghẹn ngào đến xót xa vì tình dang dở. Đôi khi chỉ vì một chữ duyên phận mà cả đời người ta chìm trong biển tình thổn thức, nhớ nhung, tiếc nuối, hoài niệm, rồi vô vọng đợi chờ dù biết sẽ không bao giờ tìm lại được dư âm những ngày xưa cũ.

Mưa soi dấu chân em qua cầu
Theo những cánh rong trôi mang niềm đau
Thời nào yêu hết trái tim buồn
Lời nào yêu hết trái tim buồn
Xin giữ trong mắt lệ, xin giữ trong mắt lệ
Nhòa theo từng gót chân người xa vời

Chia tay trong lặng lẽ. Có lẽ chỉ những đôi tình nhân đã từng trải qua cảm giác ấy mới hiểu được giây phút yên lặng ấy dài, vô vọng và buốt giá đến thế nào. Cảm giác đứng lặng câm nhìn nhau, "không ai hiểu vì sao tình yêu tan vỡ" dù rằng ai cũng hiểu vì sao có giây phút chia ly này..
Nhìn người bước đi, còn lại một người đứng dõi theo. Trầm ngâm nhưng trong sâu thẳm là ràn rụa niềm đau và tâm tư khắc khoải đi tìm những nguyên do. Lý do nào để bước chân Người đi khuất mờ, gót chân xa vời vợi, để lại một người lẻ bóng xin giữ trong mắt lệ, nhòa theo từng gót chân người xa vời..

Sao không đưa tay ra mà níu mà giữ, sao không ôm chặt lấy hạnh phúc mà lẽ ra phải thuộc về mình trọn đời, trọn kiếp lai sinh? Để rồi lại buông câu: Em thấy không cõi đời vô vọng? Còn cần thiết không? Người đã đi thật rồi, như cánh chim khuất ngàn. Nhưng liệu rằng níu có giữ được đôi gót ngà đã in dấu trên cây cầu mà em vừa bước qua?

Mưa âm thầm buổi chiều thổn thức
Sẽ nhạt nhòa từ ngàn năm nữa như em khóc hồn nhiên
Nỗi muộn phiền ngày tàn hơi thở
Em thấy không cõi đời vô vọng

Người buồn liệu cảnh có vui? Dù mưa có âm thầm như nước mắt dội ngược vào tim thì vẫn làm cho chiều kia thổn thức, vẫn làm rưng rưng đôi môi mềm, bờ vai run run theo tiếng em khóc hồn nhiên. Một lời hẹn ước em đã không thực hiện được vậy mà một lời chia ly đã buông lơi quá bẽ bàng..

Một người ra đi, còn lại một kẻ thất tình, lặng lẽ nhưng vẫn trồng cây si bên hàng rào tình ái. Hàng rào đã ngăn cách con đường ngày nào chung lối.

"Xin em hãy cho tôi tạ tình
Khi em đã đi qua khoảng đời tôi
Dù một khoảng khắc sớm phai tàn
Và lệ em rớt trên môi nhạt
Đôi mắt em rất buồn
Đôi chúng ta rất buồn
Vạn câu tình cũ
 Xin gửi cho đời..."

Sao da diết đến thế. Sao còn nhiều yêu thương thế? Sao cũng quá đỗi nhẹ nhàng và sâu lắng.
"Xin em hãy cho tôi tạ tình khi em đã đi qua khoảng đời tôi. Dù giây phút gặp gỡ chỉ là một khoảnh khắc sớm phai tàn.."

Môi em nhạt hay tình em nhạt? Phải chăng chỉ có tôi yêu em cháy bỏng, yêu bằng cả linh hồn khát khao, yêu trọn kiếp đời tôi dù thời gian có làm phai mờ đi tất cả..
Chuyện tình buồn như rất buồn đôi mắt em. Tình yêu đã đi qua, một cuộc tình khép lại nhưng tôi thì mãi u hoài, mãi man mác, mãi ngồi soi bóng mình, tự sự trong niềm đau..

Vạn câu tình đã cũ, vạn môi hôn đã không còn ấm nồng, dù khoảnh khắc chia ly mới chỉ là phút trước, nhưng phút này chỉ còn mình ta đứng khép lại cánh cửa của cuộc tình đã lỡ..

Mong người hạnh phúc. Xin gửi lại cho đời....vạn câu tình cũ...

Cũng lắm tài nhiều tật nhưng có lẽ cuộc đời của Người "lận đận trăm năm" nên giờ lời hát buồn và rung lên theo từng cung bậc cảm xúc và dường như người đã khóc...

Chú  ạ, giờ thì cuộc đời đó chú đã trải qua hơn nửa, nhưng có lẽ hãy lại bắt đầu vẫn còn chưa muộn. Mắt lệ hãy khép lại vội vàng  Người hãy sang bến đời hạnh phúc, sống cho đúng nghĩa với cuộc đời để thấy lòng an nhàn lúc chiều xuống hoàng hôn.
Hạnh phúc lên người nhé vì nụ cười không ở đâu xa ở trong tim đó mà.

Con luôn cầu chúc cho Người hạnh phúc, người chú tài hoa của con à!



Thứ Năm, 28 tháng 3, 2013

Ru đời đi nhé





Thỉnh thoảng lại có cảm giác như thế này, đêm tĩnh lặng... bất chợt vang lên trong đêm những ca từ của Trịnh... hình như là được phát ra từ nhà bên cạnh hay từ khung cửa sổ căn phòng của nhà cao tầng đối diện. Em thích những âm thanh trong trẻo như thế. Nghe mà thấy thèm thuồng, muốn gác bỏ mọi thứ bộn bề để tâm hồn mình hòa quyện theo từng cung bậc cảm xúc của Trịnh...

Đêm sạch trong, đêm gụi gần, đêm như người tình ấp ôm hình hài em đã từng hao gầy mấy bận...

Dạo này em cứ thấy mình hay giận dỗi, mà có gì đâu phải giận cơ chứ? Em và người có gì đó vướng víu ? Có khi hững hờ, có khi dịu dàng... chẳng hiều nổi hay vờ cố tình không hiểu? Mà dạo này thấy mình ngày càng giống con nước lớn ròng của miền sông nước,lúc đầy như trong những đêm trăng và rúc thật sâu thật xa khi nước ròng. Lúc muốn yêu thương, lúc thờ ơ với những thanh âm ân cần, rồi lại sợ chúng mất đi.
Em đã thôi buồn những nỗi buồn vu vơ mà thay vào đó là những cung bậc cảm xúc mãnh liệt, nhớ mãnh liệt, thờ ơ mãnh liệt, giận dữ mãnh liệt... rồi tắt lịm như ngọn lửa vừa bùng lên rồi gặp cơn mưa rào tắt ngắm...

Đêm nay lang thang ra phố, giữa dòng người ồn ã thấy tâm hồn tĩnh lặng, mong manh, cô độc và em lại tự nói với chính mình một câu nói vô tình đọc được ở đâu đó rằng "Giấu em vào nỗi nhớ của anh đi...". Vậy đấy, cứ mỗi khi nhận thấy thân này mong manh hơn cả gió là lại mong một lần được níu giữ dẫu mong ước cũng mỏng tanh như khói...

Mà không biết người có nhớ em không, người có muốn giấu em vào nỗi nhớ của người không? Giá như người giấu em vào nỗi nhớ len lén như giấu hương bưởi thơm vào trong túi áo, gần trái tim người nhất, để dệt yêu thương một lần cao ngất trong đời rồi thôi... Bởi em biết rằng tình này dường như mong manh lắm...

Em thở than nhiều đúng không? Em buồn mênh mang đúng không? Khi người ta không hiểu về em, người ta chỉ nhìn thấy nỗi buồn trong em thôi chứ họ nào nhìn thấy những niềm hạnh phúc nhỏ nhoi được cất kỷ và nhen nhúm trong em thả trôi qua mỗi con chữ... Ví như những cung bậc của cuộc đời được tấu lên, họ không nghe được khúc nhạc trong em đúng không? Em ngoan hiền và hay mơ mộng mà... đúng không?

Ru đời đi, cho em nương nhờ lúc thở than... Người nhé! (**)

Lãng Yên

Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013

Mẹ của con ơi, hãy hạnh phúc bên Người mẹ nhé!

Trong một gia đình hạnh phúc thì chắc rằng sẽ có một người biết hy sinh! Người đó chẳng ai khác ngoài Mẹ.


Mẹ thời con gái xinh đẹp, mộng mơ...được yêu thương cưng chìu biết mấy! Lập gia đình rồi thì trở thành một người phụ nữ phó thác cuộc đời cho người khác, vui với niềm vui của Người, lo toan với những khúc chiết, trăn trở của Người.  Nếu Người biết yêu thương biết nâng niu thì mẹ vui và hạnh phúc từng ngày mà cúc cung tận tụy, lo lắng cho cả gia đình lớn và gia đình có hai người là ba và mẹ.
Nhưng nếu vì cuộc sống, những âu lo, hờn giận đời thường mà đôi lúc Người quên là mẹ cũng cần lắm những yêu thương, thì mẹ vẫn thế, vẫn quần quật những lo toan, vẫn sáng tối ngược xuôi cơm áo gạo tiền. Nhưng rồi vô cớ sẽ có những giọt buồn rơi vào những đêm gió rét, những lúc chạnh lòng nhớ Ngoại nhớ thuở mẹ còn con gái ngày xưa.

Rồi đến lúc có con bên cạnh. Mẹ vui hơn, bận bịu hơn từng ngày, cả ngày không còn dịp để chải bới một mái tóc dài, hay soi gương một bận, so với thuở con con gái ngày đến mấy lượt điểm trang.Gương mặt mẹ lúc này đã hằn mấy dấu phong sương, nhưng mẹ chẳng lo chẳng để tâm vì có bên con bên cạnh. Tâm tưởng lúc nào mẹ cũng có con, mẹ nói về con, ăn cho con, ngủ vì con...sống vì con.
Từ khi có con có lẽ cuộc đời mẹ có ý nghĩa hơn lên, lẽ sống của mẹ mãnh liệt và ngọt ngào hơn. Nhưng sâu thẳm trong mẹ, vẫn ái ngại lo lắng cho Người, đôi khi muốn bù đắp vì cảm thấy rằng chưa lo lắng đủ cho ai.
Khi có con, Người cũng vui lên lắm đấy chứ! Người hiểu những nhọc nhằn và yêu thương gắn bó với mẹ hơn, có trách nhiệm hơn, tìm hiểu học hỏi để dạy dỗ con tốt hơn, mong rằng mai sau con lớn lên nên người. Người cũng rất đáng yêu đấy chứ!

Rồi con đi học! ...Có những lúc sóng gió cuộc đời xô đẩy Người và mẹ ra xa thật xa không luôn ở gần bên con. Nhưng con hiểu : Ba Mẹ trên đời con chỉ có một mà thôi!  Ba mẹ luôn nghĩ về con lo lắng cho con trong suốt cuộc đời này.

Hãy vui lên nhé mẹ vì cuộc đời này có biết bao mất mát đau thương nhưng mẹ còn có con và Ba và cả nhà bên cạnh.

Hãy hạnh phúc mẹ nhé! Chúc mẹ có ngày 8/03 thật vui vẻ.