. } Bằng Lăng Tím: Mẹ
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mẹ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mẹ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013

Mẹ của con ơi, hãy hạnh phúc bên Người mẹ nhé!

Trong một gia đình hạnh phúc thì chắc rằng sẽ có một người biết hy sinh! Người đó chẳng ai khác ngoài Mẹ.


Mẹ thời con gái xinh đẹp, mộng mơ...được yêu thương cưng chìu biết mấy! Lập gia đình rồi thì trở thành một người phụ nữ phó thác cuộc đời cho người khác, vui với niềm vui của Người, lo toan với những khúc chiết, trăn trở của Người.  Nếu Người biết yêu thương biết nâng niu thì mẹ vui và hạnh phúc từng ngày mà cúc cung tận tụy, lo lắng cho cả gia đình lớn và gia đình có hai người là ba và mẹ.
Nhưng nếu vì cuộc sống, những âu lo, hờn giận đời thường mà đôi lúc Người quên là mẹ cũng cần lắm những yêu thương, thì mẹ vẫn thế, vẫn quần quật những lo toan, vẫn sáng tối ngược xuôi cơm áo gạo tiền. Nhưng rồi vô cớ sẽ có những giọt buồn rơi vào những đêm gió rét, những lúc chạnh lòng nhớ Ngoại nhớ thuở mẹ còn con gái ngày xưa.

Rồi đến lúc có con bên cạnh. Mẹ vui hơn, bận bịu hơn từng ngày, cả ngày không còn dịp để chải bới một mái tóc dài, hay soi gương một bận, so với thuở con con gái ngày đến mấy lượt điểm trang.Gương mặt mẹ lúc này đã hằn mấy dấu phong sương, nhưng mẹ chẳng lo chẳng để tâm vì có bên con bên cạnh. Tâm tưởng lúc nào mẹ cũng có con, mẹ nói về con, ăn cho con, ngủ vì con...sống vì con.
Từ khi có con có lẽ cuộc đời mẹ có ý nghĩa hơn lên, lẽ sống của mẹ mãnh liệt và ngọt ngào hơn. Nhưng sâu thẳm trong mẹ, vẫn ái ngại lo lắng cho Người, đôi khi muốn bù đắp vì cảm thấy rằng chưa lo lắng đủ cho ai.
Khi có con, Người cũng vui lên lắm đấy chứ! Người hiểu những nhọc nhằn và yêu thương gắn bó với mẹ hơn, có trách nhiệm hơn, tìm hiểu học hỏi để dạy dỗ con tốt hơn, mong rằng mai sau con lớn lên nên người. Người cũng rất đáng yêu đấy chứ!

Rồi con đi học! ...Có những lúc sóng gió cuộc đời xô đẩy Người và mẹ ra xa thật xa không luôn ở gần bên con. Nhưng con hiểu : Ba Mẹ trên đời con chỉ có một mà thôi!  Ba mẹ luôn nghĩ về con lo lắng cho con trong suốt cuộc đời này.

Hãy vui lên nhé mẹ vì cuộc đời này có biết bao mất mát đau thương nhưng mẹ còn có con và Ba và cả nhà bên cạnh.

Hãy hạnh phúc mẹ nhé! Chúc mẹ có ngày 8/03 thật vui vẻ.




Thứ Năm, 13 tháng 12, 2012

Hãy bao dung nếu bố mẹ già đi


Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu giùm cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vun vãi… Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc… Xin con hãy bao dung!

Con hãy nhớ những ngày giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.

Nếu như bố mẹ cứ lập đi lập lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ… mà hãy lắng nghe!

Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu truyện hằng đêm cho đến khi con đi vào trong giấc ngủ… và bố mẹ đã làm vì con.

Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên, thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.

Con hãy nhớ… lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.

Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ thời gian để tìm hiểu.

Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều… từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.

Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói… hãy để bố mẹ đôi chút thời gian để suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình mà tức giận… vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, đưọc gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!

Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ!… vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.

Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa… hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.

Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng… bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.

Con đừng oán giận và buồn khổ… vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.

Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình!… và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ “sinh tồn”.

Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng, với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.

Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.

Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con tự khi lúc con chào đời.

Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều…

Hãy giúp bố mẹ trong phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại…

Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.

Thương con thật nhiều…

Bố mẹ…

Pierre Antoine (Việt Kiều Pháp)