. } Bằng Lăng Tím

Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2015

Trên những dấu vân tay…

Trên những dấu vân tay…
(Cuộc đời chúng ta vốn dĩ rất bình thường
và người may mắn không cần tìm cũng thấy nỗi cô đơn!)
Có những tháng ngày qua chúng ta đã sống ở giới hạn tận cùng
vì ngỡ cả thế gian này không ai muốn mình còn có thể đi chung
*
Phủ nhận một con người bao giờ cũng dễ hơn là yêu thương
nhất là khi từng gọi tên nhau bằng hạnh phúc
tập nhường nhịn nhau, tập can ngăn đừng khóc
tập vui vẻ lúc đau và tập thản nhiên trong đôi lần cô độc
để không chỉ thương mình…
*
Khi cuộc đời hứa hẹn sống phải có niềm tin
nhưng chúng ta không đủ sức để tin hoài tin mãi
không đủ sức ngồi một mình rồi đến lúc đứng lên vẫn là cảm giác trống trải
không đủ sức nấu một bữa ăn mà người cần ăn đã trốn chạy
không đủ sức mở cửa sổ trong đêm khuya và ngăn mình đừng ngủ lại
vì đã sắp bình minh…
*
Vì ngày mai vẫn phải bắt đầu tiếp một hành trình
những gì đã đau chắc chắn rồi sẽ hết
những gì phải cưu mang trong trái tim rồi sẽ lành lặn
những gì đã buông tay rồi sẽ mỉm cười thôi không còn ân hận
những gì đã oán hờn rồi sẽ bình yên khi đối mặt
ngoái lại làm chi khi ai cũng đã có một con đường…
*
Trên những dấu vân tay của chúng ta số phận vẽ lên đó những nỗi buồn
còn niềm vui chúng ta phải tự tìm kiếm lấy
làm sao có thể giữ bên mình một thứ gì đó mãi mãi
nhất là khi yêu thương chỉ thể hiện hình hài qua những câu nói
mà chúng ta không dưới một lần đã đánh đổi
tiếc làm chi?
*
Ngẩng mặt lên cho nụ cười xua hết những hoài nghi
ta sẽ nhìn thấy thôi một con người khác
một con người khiến cho ta gặp lại trong lòng mình thứ cảm giác…
một con người khiến cho ta bình yên ngay cả khi buồn đau cho riêng mình nhiều nhất
một con người khiến cho ta hiểu sự tồn tại của mình là cần thiết
một con người thành thật
để yêu thương…
*
Không mấy ai đủ thông minh để nhìn thấy hết gian khó trên một con đường
cứ đi vì cần phải đi cho mình còn được sống
có bao người mất mát yêu thương cả cuộc đời đâu mà sợ chẳng tìm ra hạnh phúc
sẽ là diệu kì khi có lại niềm vui lúc tình yêu khô hạn
và một giọt nước mắt
cũng có ý nghĩa của sự hồi sinh…
*
Trên những dấu vân tay của chúng ta
yêu thương thường được nhìn thấy bởi những trái tim cùng nhịp đập vô hình!
Nguyễn Phong Việt

Thứ Hai, 9 tháng 2, 2015

Ngôn ngữ của trái tim

" Con đường đi đến trái tim con người phải là con đường của cảm xúc, của sự rung động. Không thể bằng lý trí, suy nghĩ, toan tính... " 
Đỗ Hồng Ngọc 

Đừng làm ông chủ cuộc đời người phụ nữ của bạn, hãy làm ân nhân trong trái tim họ, họ sẽ suốt đời báo đáp.

Buông?



Thứ Năm, 1 tháng 1, 2015

Niềm Tin


Lại một đêm nữa! Sài Gòn, phố thị phương nam xa xôi bước vào đêm và khoác lên mình chiếc áo lộng lẫy, nào đèn đường sáng choang, nào đèn neon xanh đỏ của những cửa hiệu hào nhoáng, đèn của xe cộ nượp nượm hối hả gọi nhau tới lui để về cho kịp bữa cơm chiều, và đèn từ những căn gác trọ nhỏ không tên. Đã từ lâu rồi, người ta thường nhắc đến lối sống vũ bão của thời đại mới, thời đại phẳng, thời đại của gõ và click, thời đại của những câu chuyện ý nhị ngắn ngủi qua những bữa ăn, thời đại của những nổi niềm bị nhồi nhét vào tâm thức cho chúng tự mài mòn rồi trôi vào miền nào đó xa lắm của tâm khảm từ khi nào không hay.

Câu chuyện về niềm tin bắt đầu. Bắt đầu bằng những mơ mộng xa lắm và đẹp lắm của cái thưở năm mười khôn lớn.
- “Con sẽ làm bác sĩ”
- “Con sẽ làm kĩ sư”
- “Con sẽ làm họa sĩ”

và vân vân những ước mơ nhỏ xinh của trẻ con, chúng thật đáng yêu, và những mơ ước bình dị ấy cũng vô cùng dễ thương, không hề lắng lại tí lo nghĩ xa xôi. Và hình như càng có tuổi, con người ta thường kéo những mơ ước lại gần với tầm với mình hơn. Cũng đúng nhỉ, vì lớn lên một chút, giẫm phải đá, vấp phải dây, gặp phải những thất bại từ ít đến nhiều trong cuộc sống, rồi bắt đầu nhìn mình một cách gần gũi hơn, thiết thực hơn. Những ước mơ cũng theo đó gần lại, theo một cách nào đó, để ta có thể với tới được. Hóa ra đa phần con người ta càng sống lại càng sợ chính bản thân mình hơn, đa số mọi người thận trọng hơn để tránh bản thân rơi vào trạng thái hụt hẫng, để không phải đau nhói lên khi những chuyện không hay ập đến, và em – con người trong em – đã khác đi tự bao giờ.

Em sẽ chỉ còn là chiếc bóng như bao chiếc bóng cứ ào ào trong chiều tan trường, hết sở. Em rồi cũng sẽ tiếp nối một lịch trình sống – làm việc – kiếm tiền – quay lại, thấy mình đã bạc mái đầu từ khi nào không hay. Đơn giản chỉ vì em đã lãng quên những ước mơ ngày thơ, đúng hơn là em đã để quên ở đâu mất những mộng mơ đẹp nhất, vô tư và dũng cảm nhất mà thượng đế ban tặng – niềm tin. Dù em đã cố gắng một lần, hai lần, hàng chục lần và rồi những cố gắng ấy đều không được đáp trả xứng đáng, rằng em cảm thấy cuộc sống này đôi lúc bất công đến ngạt thở và em chỉ muốn nhảy xổ ra cào cấu, xé toạt những trái ngoáy ấy ra, mà em không thể! Nếu như em đang đi trên con đường đó, thì chẳng bao lâu, em sẽ giống như những con búp bê xinh đẹp, những chú rối ngoan ngoãn chảy trôi theo dòng đời không phẳng lặng, và tâm em đã vì vậy mà không ngơi những con sóng cồn cào.


Một lần đi em, một lần tìm về với đêm nhé! Không phải đơn giản vì em không ngủ được rồi đâm ra trằn trọc, nghĩ ngợi. Mà là một lần nào đó, vô tình hay cố ý, em thức một đêm, ngắm nhìn cái yên bình của con đường ào ào xe cộ mới ban chiều, lắng nghe tiếng gió vi vu, tiếng dép, tiếng chổi của các anh chị quét dọn ban đêm, tiếng lóc cóc hàng mì gõ đầu ngõ, tiếng thở nhẹ nhàng của mẹ em khi ngủ, hít thở mùi hoa đêm, mùi đất ẩm sau cơn mưa. Em sẽ thấy yên lắng lắm!. Em sẽ thấy cuộc sống mình cũng như một ngày dài với nắng ban mai, rực rỡ, với cái oi buổi trưa gay gắt, với cơn chiều vội vã và một đêm thật vắng lặng tiếng người. Và những nốt lặng ấy sẽ giúp em suy nghĩ về em, về những việc em đang làm, về những thứ em đang theo đuổi, về những quyết định, chọn lựa cho em sau này.
Một lần đi em, một lần lặng đi giữa đêm khuya để lắng nghe đời gọi tên em thật khẽ. Một lần chìm giữa sự sáng tối của những cái tên trên mạng, một lần ngắm nhìn mọi người vẫn tiếp tục cuộc sống của mình dù đêm đã trở mình. Những ánh đèn thì ảo, nhưng sự sáng tối thì rất thật. Và mỗi khi nick ai đó sáng lên, em lại thấy như một ngọn lửa nữa thắp vào lòng, ấm lại. Có những người em quen, có những người không, nhưng hơn hết em biết rằng chung quanh mình cuộc sống vẫn đang tiếp diễn, mọi người vẫn đang làm việc. Khi ấy, em biết rằng mình không đơn độc. Em nhấm nháp nỗi cô đơn trong đêm bằng những suy nghĩ lặng và sâu. Nhấm nháp từng cơn gió luồn qua khe cửa, nhấm nháp những bản nhạc dìu dặt mà bình thường nhạt nhòa trong tiếng xe cộ ồn ã. Trong đêm em sống thật với chính mình hơn, không phải vờ khóc cười cho một điều gì đó, không phải nhoẻn miệng cho những niềm đau và bật khóc chỉ đệ mọi người trông thấy. Trong đêm, em là chính mình. Đôi khi em tự hỏi, giá như trong cuộc sống hàng ngày, em có thể là chính em, sống những gì của em mà không phải dò xét cảm xúc của những người chung quanh thì hay biết mấy. Nhưng cuộc sống bắt em phải sống với những gì không thật. Giá mà, sống thật với lòng, dù chỉ trong chốc lát…
Là con người là em cần biết khóc, cười, biết yêu và biết giận. Là em phải biết sống, biết mưu sinh,đấu tranh để sống – đó là Con; là em phải biết sống thật tốt cho bản thân và lo toan cho những người em thương yêu, để vỗ về những bình yên trong các ngóc ngách giữa cuộc sống bủa vây bởi toan tính, đua giành. Vậy nên, em phải giữ vững niềm tin em nhé! Người ta mãi nói về niềm tin theo cách này hay cách khác, nhưng em hãy tìm một cách để giữ vững niềm tin của chính mình. Sẽ có lúc, em thấy mình mất gần như là tất cả, những của cải vật chất, những tình cảm mà em chắt chiu, dành dụm trong bao ngày dài; sẽ có lúc, em thấy những cố gắng của mình dường như vô nghĩa trước những trái ngoáy của cuộc đời, của long người; sẽ có lúc, em chỉ muốn một mình, chỉ thấy muốn cô đơn, sẽ chỉ muốn độc bước, trong em có lẽ chính là nỗi thất vọng, nản chí và chỉ muốn buông xuôi một lần, hai lần rồi mãi mãi. ….

Đôi lúc, em thất vọng về cuộc đời, thất vọng về những gì chung quanh mình. Cuộc sống là vậy, không ai tô vẽ cuộc đời mãi bằng những gam màu hồng được. Cuộc sống chứa đựng những bon chen, muộn phiền, vùi dập. Cuộc sống dạy cho em nhiều điều, rằng sẽ không có phép màu giúp cho hoàng tử và cô bé lọ lem nghèo hèn đến được với nhau, rằng những ông bụt, bà tiên rốt cuộc chỉ là những hình ảnh mà con người ta vẽ ra để thắp lên hy vọng mà bước tiếp, rằng sẽ chẳng bao giờ em thấy cuộc đời sẽ ủng hộ mình. Em đã từng tin, đã từng yêu, đã từng mơ mộng. Nhưng như người ta vẫn nói: ước mơ thì hão huyền mà sự thật thì trần trụi. Nên đôi khi em mất niềm tin của mình, nên đôi khi em chìm lấp giữa những nỗi niềm trống rỗng, trong một đêm Sài Gòn nào đó…

Nhưng em! Trong giấc ngủ của mình, trong những đêm thật yên tĩnh, em hãy nhìn về quá khứ, nhìn về những ngày tháng vô tư, trong trẻo nhất của của đời, em có thấy mình từng là một thiên thần, ít nhất là trong mắt mẹ cha ông bà? Hãy nhìn về những ngày tháng bỏ công rèn luyện, những vui buồn, hờn giận, và lúc em thấy được thành quả của bản thân, em có thấy nhờ niềm tin, nhờ hi vọng mà em đã làm được kì tích, làm được những điều ban đầu chỉ là trong ý tưởng.

Hãy nhìn về tương lai theo một cách thật lạc quan, thật tươi sáng, em có thấy mình còn trách nhiệm với bản thân, với những người em thương yêu và cả những người yêu thương em. Hãy nhìn về những mảng đời khó khăn trong cuộc sống, những bước chân lầm lũi vắng mẹ cha, những con người thiếu đi một hình hài lành vẹn. Hãy nhìn về những đứa bé chỉ mới 4 – 5 tuổi đã phải vất vả trong cuộc mưu sinh mà một lần nào đó em bắt gặp trong một chuyến dạo đêm của mình, 2 đứa trẻ đánh giày lem luốc không có trò gì để chơi, chỉ biết tạt những tờ 500 – 1000 nhàu nhĩ. Hình ảnh hai đứa trẻ đã ám ảnh những người qua đường rất lâu, chúng liệu có đáng sống những cuộc đời như vậy hay không? Vậy thì em, em có thấy mình còn rất may mắn và còn rất đáng để sống! Sống để cho, sống để trải nghiệm và để biết mình vẫn còn hạnh phúc, thật nhiều.

Đời bao em vào lòng, trải cho em những hạnh phúc cũng như những đau buồn, để em được thỏa lòng trải nghiệm, để em hoàn thiện chính em, để em có những ngày tháng khải hoàn mà nhìn về những ngày bỉ cực, và có đạt được điều đó hay không là ở em, là ở chính ngọn lửa niềm tin trong em, ngọn lửa ấy sẽ không tắt, nhưng ngọn lửa ấy nằm trong sự cầm nắm của tay em, đừng buông nhé! Vì khổ đau nhất chính là ngọn lửa niềm tin ấy thôi còn cháy bỏng trong trái tim con người. Trải lòng mình ra, em nhé!


Hoàng Thắng

Chúc các anh chị em năm mới hạnh phúc thành đạt và vươn tới nhiều ước mơ nhé

Thứ Tư, 31 tháng 12, 2014

Cứ ngồi lặng im thế, và khóc…

Giữa những ngập tràn của bóng đêm
giữa những yêu dấu đã vỡ vụn trong tay mình
ta cứ ngồi lặng im thế, và khóc…

Không thể nói với ai điều mà ta ngỡ là vĩnh viễn
không thể nói với ai về thứ tình yêu mà ta đã từng thề chẳng bao giờ hối tiếc
không thể nói với ai rằng trái tim ta thật ra chỉ còn mang hình hài của đất cát
không thể nói với ai những gì sót lại trong cuộc đời ta có khi tệ hơn cả giọt nước mắt
biết làm ấm lòng vào giây phút đớn đau…

Ta cứ ngồi lặng im thế như chưa được một người hứa về ngồi khóc bên cạnh nhau
cõng lên vai giùm những muộn phiền của đêm nào thức trắng
tách ra nỗi đau nào hồn nhiên, nỗi đau nào trĩu nặng…
rồi đặt lên chăn gối một viên đá ướp lạnh
những giấc mơ thiếu vắng tiếng cười…


Biết rằng sẽ nợ đôi bàn tay vào khoảnh khắc bất động với đôi vai
bỏ mặc cho gương mặt người câm nín
như pho tượng chỉ chờ được hồi sinh mà chờ mãi không đủ đầy được cảm xúc
rồi tuyệt vọng hóa thân vào một kiếp khác
để oán ghét chính bản thân mình!

Những gì còn sót lại trong dáng ngồi ấy chỉ là đường nét của nỗi cô đơn
vẽ bằng hơi thở dài ngơ ngác
làm sao hiểu con người của ngày hôm nay thật ra đâu còn gì là đơn giản
sống một quãng đời nhiều lo toan mà lo toan nào cũng dành cho người khác
đã phải quên mất mình…

Ta cứ ngồi lặng im thế rồi sợ hãi khi nghĩ đến giây phút đứng lên
lúc trong lòng không còn gợn sóng
ta cười nói hồn nhiên ngoài kia bằng một bộ mặt lạnh lùng nhất
ta yêu thương theo cách của những người sinh ra không hề có tuyến nước mắt
ta từ chối cuộc đời ta…

Từ muôn trùng kí ức ta vẫn đủ mười ngón tay để chìa ra
nhưng rồi biết đã như người đuối sức
không thể nắm giữ dù chỉ là giản đơn như một sợi tóc
phải chờ đợi đến khi trái tim rời bỏ từng phần tình yêu trên chiếc bóng
ta mới dám nhận lại mơ ước bình thường…

Được ngồi lặng im thế, và khóc…
cho tất cả những yêu thương

NGUYỄN PHONG VIỆT

Thứ Ba, 30 tháng 12, 2014

Có thể một ngày

Có thể một ngày mình sẽ bước qua nhau
Vòng tay ôm cũng xa dần thương nhớ
Phố vắng buồn tênh nép mùa vụn vỡ
Khoảng trống bàn tay đâu dễ lấp đầy

Có thể một ngày quên hết mê say
Vòng xe quay lùi gọi tên ký ức
Niềm vui đánh rơi, nỗi buồn rất thực
Chống chếnh lối về hẫng hụt bước chân

Có thể một ngày ký ức vang ngân
Chú dế tình tang gảy điệu đàn xưa cũ
Dắt mộng mị trốn vùi trong giấc ngủ
Rơi rớt vệt màu lem luốc đêm sâu

Có thể một ngày khao khát tìm nhau
Chỉ muốn biết bàn tay kia đã ấm?
Ánh mắt ngày xưa đã thôi thinh lặng?
Nụ cười đã về xua khoảng trống không ai?

Có thể một ngày vô tình… sớm mai
Lời muốn nói bỗng trở thành vô nghĩa
Cách mỗi bước chân mà xa hun hút thế
Người năm nào nay bỗng hóa người dưng

Liệu đêm có đủ dài và sâu
Để giúp em hong khô giọt lệ úa màu
Cho những xót xa vỗ cánh thiên di
Phía bên kia bờ thời gian
Màu nắng đã tàn, đã chợt tắt

Huệ Hương

Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014

Xin Trời Đừng Đổ Phong Ba

Những ngày ngồi ngắm giọt trời buông, lòng vẫn muốn ấm lên bởi nắng.
Lại thơ thẫn dệt vần...Bão à, qua mau đi nhé!

Ừ thì gom chút nắng hồng
Mang sang hong má làm hồng " Mắt Nâu"
Mong sao hết giọt trời ngâu
Kẻo người cảm mạo, sầu tôi gấp mười
“Nắng mưa là bệnh của trời”
Tôi nay muốn cõng cả đời thay em
Trời đừng mây gió giật thêm
Để ai vơi bớt những đêm nhọc nhằn
Người về gánh nặng ân cần
Hai vai tôi sớt một phần được chăng
Lạy trời đừng đổ cuồng phong
Sáng ra gom nắng sang hong cùng người


Thứ Năm, 29 tháng 5, 2014

Giá được ghé về thăm tuổi thơ qua một chút


Giá được ghé về thăm tuổi thơ qua một chút
Chắc sẽ về lục lọi những niềm vui
với em tôi

Luôn là thế niềm đau thức ngủ
Chị bây giờ ít tìm ủ rũ
Không hay khóc như mưa
Cứ quen dần với vắng tiếng em xưa
Thay cả phần em lắng lo cho ba mẹ
Em biết không hai người vẫn không ngơi san sẽ
Kết tấm áo đùm
Những muộn phiền được dấu cả dưới đáy mắt đục nâu
Chỉ đôi lúc lặng mình chờ cho qua những canh thâu
Vì đáy lòng có vơi đâu những u buồn thuở trước
Nay chị ngồi lại nhớ những ngày xưa xanh mướt
Thuở học trò có chị và em
Thuở bé thơ với những trò chơi tự chế
Không gì có thể vui hơn được
Xem phim giờ “Xả Giàn”, Cất nhà chòi, Bắn nạn ná , Chơi Keng
Thảy hạt điều thắng gom đi đổi cà rem
Đóng cải lương vở Nữ Hoàng rồi Chàng Yết và nhiều nữa
Và đặc biệt là một vở tuồng thì cứ  hai người suốt
Mềnh con rồng được quấn thành chiếc áo Quân Vương
Lá Mít kết thành vương miện
Và vở tuồng chỉ có nhân vật chính
Giá được ghé về thăm tuổi thơ qua một chút
Chị sẽ bồi hồi về nhìn tỏ mặt em
Và ước chi chẳng có tấn kịch đời
Mà em tôi mãi làm nhân vật chính... 
Em trai à, chị lại nhớ em!

Thứ Hai, 19 tháng 5, 2014

Tình nghĩa vợ chồng

Hôm qua trò chuyện với đứa em, lại thấy đau đáu một nỗi đau của người phụ nữ :(
Lại vu vơ đọc bài của Mộc Diệp Tử thật hay

"Ngày mình quyết định lấy chồng, có người nói với mình: “Nghĩ kỹ chưa? Lấy chồng bằng tuổi sẽ khổ cả đời”. Mình trả lời bằng một tờ giấy đăng ký kết hôn. Ngày mình quyết định sinh con, cũng có người nói với mình: “Lấy chồng không nên sinh con sớm. Hôn nhân dễ đổ vỡ”. Mình trả lời bằng việc bé con của mình ra đời và hai vợ chồng luôn cùng nuôi dạy con.

Mỗi ngày đều ngập tràn niềm vui khi chồng đi làm, mình ở nhà chăm con, nhắn tin khoe: “Hôm nay, bạn Dâu đã đi được 3 bước… Hôm nay, bạn Dâu biết vỗ tay hoan hô… Hôm nay, bạn Dâu ngủ dậy biết vịn cổ thơm thơm vào má mẹ…”. Bạn chồng thường nhắn lại: “Bạn mẹ và bạn con đều giỏi. Thơm hai bạn. ”.

Mình không tính số thời gian người ta ở bên nhau bao lâu để đo giá trị của một cuộc tình, mình chỉ cần mỗi ngày trôi qua, mình luôn thấy lòng hân hoan, gia đình nhỏ của mình vẫn bình yên như vậy. Còn lại, cuộc tình dài hay ngắn, sâu sắc hay nông nổi, cũng chỉ là sự đánh giá nhất thời trong ánh mắt của người ngoài thôi. Hãy sống bằng tất cả tin yêu - chỉ cần đủ cho một ngày, chỉ cần biết mình đang sống vui hôm nay, còn ngày mai và lời hứa mãi mãi ở bên nhau cũng chẳng còn quan trọng nữa. Bởi chỉ cần mỗi ngày qua đi, qua đi như thế… Há chẳng phải sẽ là mãi mãi sao?

Hôn nhân giống như đôi giày, chọn giày vừa chân hay bất chấp tất cả để chọn một đôi giày đẹp mà không vừa là do mình. Thế thì làm sao biết đôi giày kia phù hợp với mình? Thật ra, cuộc đời này, tình yêu chỉ là một thứ hormone, khoa học đã chẳng chỉ ra sau hai năm yêu nhau, cái thứ hormone khiến người ta phát cuồng, hứa hẹn thề nguyền và sẵn sàng làm những điều mà sau này nhìn lại - ai cũng sẽ chép miệng “điên rồ” đấy sẽ hết sạch sành sanh, và cái để giữ chân nhau lại khi đó sẽ chỉ là tình nghĩa.

Tình nghĩa sẽ tạo ra một đôi giày hôn nhân bền vững, vừa vặn với mình. Khi đó, những khiếm khuyết rất nhỏ của nhau cũng sẽ được bỏ qua. Cái tình nghĩa ấy chỉ cần một chút yêu thương nhưng cần rất nhiều sự cảm thông, tôn trọng, tin tưởng và nhường nhịn. Tình yêu ấy mà, người ta cứ nghĩ nó phải vĩ đại lắm, cao siêu lắm. Thật ra, ngoài hai năm đầu bị hấp dẫn đến cuồng si do bị hormone lèo lái, người ta đều thấy, tình yêu của mỗi người sau đó còn lại như một đức tin vào tín ngưỡng.


Vậy thì, khi ai đó nói với bạn rằng, cuộc tình này không hợp, cuộc tình kia không hợp… thì hãy mỉm cười, tiếp tục và luôn tin vào bản thân mình, trên địa cầu này, chẳng có người nào sinh ra là để thuộc về nhau. Lắm khi trong một mô hình, hai mảnh ghép còn bị vênh, huống hồ, con người đều là những cá thể riêng lẻ, tính cách mỗi người một vẻ, có giống nhau cũng chỉ là một vài sở thích. Vậy, khi hormone cuồng si qua rồi, chúng ta còn lại gì để cho nhau? Còn rất nhiều, không phải chỉ có tình yêu. Chúng ta còn trách nhiệm với gia đình, với bản thân và với xã hội. Tình yêu cứ hết, người ta lại bỏ nhau đi, khi ấy, những con người trên địa cầu này sẽ phải tìm gặp để thử yêu nhau bao nhiêu lần cho đủ? Rồi sau đó, họ chia tay, đổ lỗi cho hormone đã hết, hay duyên phận, hay số tướng không hợp nhau? Mà thời gian là thứ có hạn kỳ thôi.

Thì vậy đó, chúng mình sẽ giữ nhau lại bằng những ràng buộc rất dễ tạo ra. Bằng trách nhiệm cùng nuôi dạy và đảm bảo tương lai cho con cái, bằng việc đảm bảo hạnh phúc cho đối phương mà mình đã chọn gắn bó, bằng những chia sẻ và niềm tin cho nhau trước đoạn đường phía trước rất dài… Với người vợ, hãy luôn là người hậu thuẫn đáng tin trong gia đình cho chồng, dù ở thời đại nào đi nữa, một người vợ tốt vẫn là “giữ nhà, giữ bếp”, khi hơi ấm trong ngôi nhà vẫn luôn còn, thì người đàn ông sẽ có trách nhiệm trở về. Với người chồng, hãy luôn là người trụ cột đáng tin trên tất cả mọi việc, không chỉ là kiếm tiền. Chỉ cần đôi lúc, anh vào bếp, rửa giúp vợ mấy cái chén, nhặt giúp vợ mớ rau, hay hỏi vợ một câu: “Em có mệt không?”, đơn giản thế thôi, người vợ nào cũng sẽ là người hạnh phúc.

Vợ bớt cằn nhằn, mỉm cười nhiều hơn với chồng, cảm thông những khó khăn trong công việc nhiều hơn với chồng, còn chồng, bớt đi thời gian cho những cuộc nhậu nhẹt, la cà, dành thời gian cuối tuần đưa vợ, con đi chơi, quan tâm đến gia đình nhiều hơn, mỗi hành động nhỏ ấy sẽ giúp chúng ta ở lại bên nhau, mỗi ngày đều thật sự trọn vẹn và mãi mãi chẳng còn phải là một lời hứa.

 60 năm cuộc đời, là dài khi người ta đem nó để đo giá trị bền vững hay sâu sắc của một cuộc tình, nhưng sẽ thật ngắn khi đo niềm vui của mỗi ngày và bình yên của hôm nay chúng ta đang có. Nên, hãy giữ chặt lấy những gì mình đang có hôm nay, không phải chỉ bằng tình yêu, mà còn bằng niềm tin và nhân nghĩa giữa con người, chồng nhé, vợ nhé"




Chủ Nhật, 4 tháng 5, 2014

Ngày Xa Lạ

“Cuối cùng cũng chẳng có gì quan trọng, chỉ tiếc là không bao giờ nói được hết những gì mình nghĩ với người mình yêu thương.
Đời sống đã mang đi hết những câu kinh trinh bạch mà không phải lúc nào, giờ nào, thời nào cũng thổ lộ cùng nhau được…” (Trịnh Công Sơn)

À mà hình như ngày càng xa xăm và có lẽ lúc nào đó ta với người chắc sẽ lạ lẫm người dưng thôi.
Thế có đau lòng không nhỉ?




Thứ Ba, 15 tháng 4, 2014

Lời Gởi Gió



Những ngày gió không thổi
Mùa còn toàn là vệt nắng ngoài hiên
Và những muộn phiền không biết làm sao khỏa lấp... cứ triền miên
Rồi bày đặt lại làm bạn với màn đêm
Khi cơn mê nhọc nhằn đưa nhau tìm về đắp mộng
Khi gối chăn rũ nhàu lẽ bóng
Ngủ làm gì khi chợp mắt lại là đau
Và có lẽ thêm một thử thách giữa đời nhau
Người bày vẽ , ta cố tình lãng tránh
Có hiểu không khi lòng đã hun hút lạnh
Thì nắng ấm dường nào có thể sưởi được nhau
Bởi con tim vô nghì
Đã bảo cứ yêu đi đừng tìm hiểu làm gì
Và người đâu có biết
Ta thì cứ kiệm lời
Cứ để rối bâng như thế trong đời
Tự tuyên thệ ta thà đánh cược
Hoặc thắng cả hoặc ngã giá …rồi đi về phía trước
Rồi hai ngã đường đời chẳng gặp lại nhau
Có lẽ ta trong người: đã và sẽ chẳng ra sao…
Và rồi sẽ như chưa bao giờ tồn tại
Có gì đâu những tháng năm ái ngại
Chớp mắt rồi cứ giả mộng chiêm bao
Thôi xin đừng hát câu “tôi thề tôi chẳng yêu nữa …”  cho nhau
Vì có lẽ người đâu phải thế!!!
Ta thì dường như nhiều hơn có thể
Mộng mị làm gì rồi uất nghẹn mà vẫn lặng câm
Rồi hoài vọng những tháng năm…
Hoặc bôi xóa
Hoặc đượm nồng mãi mãi
Chỉ thế thôi người à!



BLT 15/04/2014


Thứ Hai, 7 tháng 4, 2014

Còn gì dành cho nhau


Con người gặp gỡ nhau âu cũng là duyên phận, mà duyên đầy phận đặn mới được cùng ngồi chung trên một chuyến thuyền đời đó là đức hạnh của cả ngàn năm, đúng không?

Thường thì trời yên biển lặng, thuyền nhẹ nhàng lướt sóng.
Đôi khi cũng có chao nghiêng, lắc lư và nhiều lúc dường là đổ nhào, lật úp khi vượt qua những con sóng vập vồ. Thế mới bảo là cuộc sống có một không hai!

Bình thường thôi nhỉ! Hành trình nào mà chẳng có lúc sóng gió phong ba , bão táp.  Nhưng rồi con thuyền kia sẽ vẫn mãi vững vàng, dù trải qua bao gian nan giông tố, lên thác, xuống ghềnh... Miễn sao cứ tin là luôn cùng nhau chung một chiến tuyến.

Nhưng cũng lạ lắm! Nếu có những mũi tên độc vô hình mỗi ngày được bắn ra, bay đi rất nhanh, xé toạc, phá hủy mọi thứ và rồi sẽ ra sao khi đích đến của những mũi tên kia là trái tim này? Biết làm sao đây!
...
Đã biết trăm năm là hữu hạn, sao cứ mãi hướng làn tên ấy lao về phía nhau, làm cho nhau không thể nào mà chèo, mà đẩy tiếp. Thật sự kiệt sức rồi đó!

Hãy dừng lại những mũi tên hướng về nhau đi.
Hãy biến những làn tên ấy thành vũ khí sắc bén, uy vũ chống chọi lại những con cá kình đang cưỡi những làn sóng dữ, gầm thét ngoài khơi xa kia đi người nhé.

Ta nơi này chỉ xin giữ lại, toàn những vun vén tin yêu, toàn những mầm ươm ngọt ngào mơ ước.
Hãy xóa hết những nhạt nhòa xa lạ cũ, mười mấy năm rồi đó, có được không?


Cho một ngày cố tìm nẻo về, để lòng đừng lạc nữa bến bình yên.

07/04/2014

Thứ Sáu, 28 tháng 3, 2014

Về chưa em mùa Hạ


Có một ngày lòng chênh vênh
Tự hỏi vì sao êm ắng
Nắng!
Những cơn mưa dịu ngọt mi trốn đi đâu
Tự nhủ: Hạ sắp về ấp ủ những mùa ngâu
Ta lại được nhìn một Sài Gòn sáng chiều mưa nắng
Sẽ còn đâu đó chút niềm tin ngỡ chừng tắt hẳn
Giữa trưa ánh dương hăng hắt rọi trên đầu
Chợt mơ: Ùa về lắc rắc giọt ngâu
Đã bao lần tự khuyến khích mình: Cố lên đừng từ bỏ
Rồi từ đó sẽ có thêm nhiều nghị lực và niềm tin
Sức sống cựa mình
Vun vén cho những ước mơ xanh
Mở lòng đón nhận chân thành những yêu thương hờn giận
Trân trọng bản thân
Nhận thấy mình: Ừ thì, hạnh phúc
Đôi khi cũng có những lạc lầm
Ừ thì, tha thứ cho chính ta là một điều không phải dễ
Mắt vẫn ướt từ nhỏ nhặt, ngạo nghễ những ngôn lời
Tim vẫn hòa nhịp với điệp khúc cuộc đời
Tha thứ nhiều hơn và kể cả tha thứ cho mình ?
Ừ thì.... khắc ghi rồi đó, nhỏ à!

BLT 28/03






Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

Soi bóng



Đã từng một ngày em nói chia tay

Là bình yên trong em không còn tồn tại

Là đóm lửa tình dẫu vẫn còn ngun ngút cháy

Ai kia nỡ dập vùi cho lửa tắt giữa đời nhau

Ai bảo rằng sẽ không đau

Dẫu em một người cứng cỏi

Dẫu anh “làm gì biết yêu” theo suy diễn của em những lần tự hỏi

Dẫu hai ngã đường đời một thuở giao nhau

Vẫn phải buốt lòng xẻ dọc

Anh à, người có trái tim chưa một lần dám khóc

Em hiểu mà chắc anh có niềm đau

À mà em dặn nè: Dẫu mai mốt có ra sao

Anh đừng có về ngang những cuộc tình vụn dại

Đừng tự lừa mình…vì cuộc đời sẽ phải nhiều lần ta đứng lại

Soi bóng lòng mình dưới dòng nước sạch trong

Ai rồi cũng phải đối diện với chính mình

Mạnh mẽ lên anh, chiếm lại tấm chân tình

Mỗi con đường mình đi là do mình chọn

Đừng chọn đại những ngã rẽ chỉ vì ái ngại 
Và biết chắc rằng sẽ chẳng có ngày mai

Đừng nghĩ mình sẽ dấu được ai

Khi tâm mình còn đó

Khi những bộn bề còn chồng chất ngõ

Hãy còn lại chính mình dẫu đời có đổi thay

Em biết rằng anh vẫn đi tìm ai

Để thắp lên mấy ngọn lữa lòng mình

Nhưng anh thông minh thế sao mà không hiểu được

Có những ngọn lửa lòng chỉ được cháy lại bởi vì yêu

Có những ngày anh cố tự hỏi vì sao

Cuộc đời ta: trống rỗng và thất bại

Em đã từng… nên em nghĩ ai rồi cũng thế

Những bẽ bàng của cuộc sống lật giở từng trang
...

Rời đi anh những giấc mộng chẳng thành

Hãy nắm bắt trong tay những gì ta có thể

Tạo hóa chẳng đọa đày lấy hết

Về đi anh kẻo tình lại rong rêu

Như trái tim anh chưa bao giờ hóa đá

Bên ngoài vốn lạnh lùng nhưng bên trong ấm lạ

Đẩy những niềm riêng vơi tuột triền miên

….


Để em lại mĩm cười hiểu rằng: ai đó đã bình yên.


P/S : Sợ rằng một ngày em sẽ quên tất cả...

BLT 17/03

Thứ Tư, 15 tháng 1, 2014

Ngọn lùa mấy lượt ngày đông!


Sáng sớm tinh mơ, cô nàng líu ríu nói cười bên này với đàn sẻ lượn nghiêng sau sân nhà, thủ thỉ thù thì bên kia với đàn gà non háo hức đòi ăn và với cả những chú cá bảy màu mang trên mình bộ vây có ánh mi-nơ  đang tung tăng lượn vòng vèo dưới dòng nước trong veo mát rượi trong chiếc chậu sành cổ. Xung quanh các chú là các cô nàng hoa súng lung linh bên tím, bên vàng đưa hương, khoe sắc, đung đưa theo ngọn gió nhè nhẹ.


Một ngọn gió  từ làn sương mỏng tanh đang dần biến mất khi ông mặt trời hưng hững phía đằng đông bỗng lùa ngang, hắt thêm hơi lạnh  vào người cô nàng , nhưng cô cứ thế mà đón lấy chẳng hề thấy chút sợ sệt hay né tránh mặc dù vẫn còn đang húng hắng ho. À, mà đợt này cảm lâu hết thế ? Chắc có kẻ muốn lâu khỏi một chút để ai đó thấy mà xót lòng đấy, trẻ con thế không biết!
Một ngày mới bắt đầu, một cảm giác thả lòng với trời quang mây tạnh.

Quên rồi những ngày đông vừa qua tưởng chừng như lòng này lạnh lắm, hiu quạnh lắm… 
Tự nhủ thầm: qua hết chưa những đêm khuya rét dạ? cô nàng từng thở dài thườn thượt, rồi lay hoay với những ý nghĩ: không lẽ nào nhân gian này chẳng có được một tấm chân tình?...?...? 
Cô cứ mãi muốn nắm bắt cho kỳ được nhưng sao vẫn gom vào lòng một mớ bòng bong, cơ hồ là hờn tủi, buồn phiền, thất vọng, thắc mắc…trong lòng như chất chứa nhiều gai nhọn luôn châm chít vào vết thương, rát buốt đến tận tâm can!

À, mà nghĩ lại cũng tại nơi mình hết.Chắc là do mình nhạy cảm quá!

Rồi nay, cũng là ai đó khiến mùa về đang lùa những luồng lạnh thốc bỗng chốc như  biến thành những làn gió nhẹ ấm nồng, như hóa giải tâm tình thức ngủ của cô nàng mơ mộng hay âu lo.

Thế mới biết nhân gian vẫn hửu tình . À, mà cũng là sâu đậm lắm!
Và cô nàng ao ước: mãi mãi như thế này nhé, được không?

Hạnh phúc là khi ta yêu ai đó mà không cần nghĩ suy
Hạnh phúc là khi suy nghĩ và hành động cùng chung tiếng nói và được tự do thể hiện tình cảm của mình mà không cần ngần ngại.
Và quan trọng nhất là biết được rằng người ấy mãi mãi đợi ta dù rằng đôi khi ta mê mãi rong chơi đâu đó. Chỉ là cảm giác thôi cũng được mà :)


Sáng sớm nay xuống phố cảm thấy dòng đời sao mà kì lạ!
Bắt gặp ai cũng rạng ngời vui vẻ, mang khăn, choàng áo, tươi đẹp vô cùng và dường như mọi người đang mĩm cười với cô nàng, chúc phúc cho cô. 

Mong sao cô nàng vẫn luôn kiên định và buột chắc được niềm vui nho nhỏ của chính mình dù bên ngoài giờ này vẫn còn đó những ngọn lùa rét mướt của một sáng ngày đông.

À mà người cũng thế đi nhé, nhớ đừng đẩy cô về phía những hờn ghen.

BLT 1/1/2014


Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013

Nhiều khi cứ như trẻ nhớ nhà


Loay hoay tìm bài cho công việc ngày mai, bỗng dưng bắt gặp một clip dễ thương...
Ừ, mến mến một chút ngu ngơ về Sài Gòn của một cô bé xa quê hương.

Còn ta? Ừ thì cũng nhớ quê nhà rồi nhỉ?

Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

Ngoan hiền nào ta nhé!

Này nhỏ , có bao giờ giữa một sáng mùa đông , bước qua dãy phố quen mỗi ngày em vẫn đi qua .Trời lạnh , em co đôi vai nhỏ trong chiếc áo len màu tím nhạt , bỗng dưng em cảm nhận vô cùng nỗi cô quạnh . Em ngước nhìn hàng cây cao , lá vẫn xanh rời rợi , lũ chim vẫn chiu chít quanh đời . Đôi tình nhân đi về phía em hai bàn tay đan nhau âu yếm , họ nhìn em , đôi mắt ngời ngời niềm vui . Hãy mỉm cười với họ đi nhỏ , hạnh phúc luôn có đôi chân xinh xinh biết nhảy những nhịp reo vui từ trái tim này sang nhịp tim khác , em sẽ thấy hạnh phúc bắt đầu từ những nụ cười – những nụ cười thân thiện .


Này nhỏ , có bao giờ em đưa một bàn tay - bàn tay nhỏ của em - cho một cụ bà đang tần ngần giữa hai làn xe qua lại , bàn tay gầy guộc xương xương nằm giữa bàn tay em dịu dàng ấm áp . Giữa những xô bồ tưởng chừng như hờ hững vô tình của dòng người trên phố … hạnh phúc bỗng nở hoa . Hạnh phúc luôn bắt đầu từ sự ân cần của bàn tay , bàn tay biết yêu thương , nhỏ ạ .


Này nhỏ , có bao giờ em trao một vòng tay , một vòng tay ấm nồng cho một nỗi đau , vòng tay như chở che , như thổn thức với nhịp rung từ nỗi buồn đau của một người bạn , một người quen và có thể là một người em chỉ vừa gặp gỡ . Vòng tay không hóa giải được nỗi buồn nhưng đủ để làm dịu đi một cơn gió lạnh , làm nỗi khổ đau im ngủ , làm đôi dòng nước mắt kịp khô . Hạnh phúc luôn bắt đầu từ một vòng tay dịu êm – vòng tay của sự cảm thông , chia sẻ .


Này nhỏ , có bao giờ em gởi một bờ vai – bờ vai mỏng manh - cho một sự cậy trông . Bờ vai bỗng trở thành chỗ dựa cho một đứa bé lạc loài . Đứa bé ngả vào vai em , mái tóc khét nắng hòa với mái tóc em óng ả . Bờ vai trở thành bến bờ cho một sự trở về , bờ vai trở thành chỗ dừng chân cho một niềm bất hạnh . Nhỏ ạ , hạnh phúc cũng bắt đầu từ một bờ vai – bờ vai gầy mà ấm nồng cho mỗi niềm trông đợi .


Này nhỏ . có bao giờ em gởi một cái nhìn – cái nhìn dịu dàng từ đôi mắt em thi thoảng long lanh đôi dòng nước mắt - cho cuộc sống quanh mình : cuộc sống hối hả của những nỗi nhớ , nỗi quên , cuộc sống nghiệt ngã của những bon chen , thù hận , cuộc sống chật chội của những hờ hững ,vô tình , cuộc sống ấm nồng của những yêu thương ,chờ đợi . Cái nhìn trở thành ngọn nến lung linh để cuộc sống muôn màu bỗng hiền lành , bỗng từ bi đến lạ .


Này nhỏ … em có đến bên đời … thật khẽ ???

Khi nỗi buồn vây quanh thì ta cứ thế cứ như đi tìm một điều gì đó để mà phủi sạch những lo lắng, sầu não trần đời.
Ta ngại gì không rủ lại những an nhiên tươi tắn, rồi chắc một ngày nào sẽ tìm về những niềm vui bé bỏng, rồi chắc một ngày nào sẽ nhặt bỏ hết những ưu tư.
Có lẽ định mệnh này ta không tránh khỏi.
Sao nhỏ ơi không buông bỏ mà cứ mãi theo lối mòn cho gầy guộc xanh xao.
Thôi! ngoan hiền nào ta nhé! Nhỏ ơi!


Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2013

Ngày mai rồi tất cả sẽ yên an




Có những dòng đời vẫn trôi dù cho con sông nào kia ngưng chảy, có những tâm hồn vẫn ngọt nồng những ước mơ dù đời có trải hàng ngàn, hàng vạn những con đường cỏ gai phía trước… Và ta đã từng nói với em rằng, mọi con đường vẫn thế, có bao giờ có một con đường nào phẳng lặng, yên an mà đưa ta đi đến cuối cuộc đời với một rừng hoa đâu. Có chân lý của sự hạnh phúc ngọt ngào nào không phải đánh đổi bằng nỗi khổ đau kia chứ. Mỗi phút giây sống là một điều gì đó cho mỗi ai tâm niệm thật riêng về mình. Cho những khao khát cháy bỏng được nuôi lớn, bào mòn hay gọt giũa những vết nhơ thừa để giúp mình trở thành một điều tốt đẹp hơn. Có những nỗi đau như cơn mưa về qua phố vắng chiều để một mình ai cô đơn bên ô cửa thời gian. Có những điều tưởng chừng như mong manh nhất nhưng lại có thể hóa kiếp một giấc mơ ngọt ngào.



Ai cũng có một cuộc đời, có một tình yêu, một trái tim nồng cháy. Ai cũng có những phút khổ đau nếm từng, có phút lệ rơi trong tâm can đắng tột độ. Rồi có ai một lần đã vội vàng đánh rơi đi những giấc mộng, có ai chết mà tái sinh nhiều lần để thay đổi được mình thánh thiện hơn…
Mỗi khi chúng ta sống, là mỗi khi ta nên học cách tìm niềm vui nho nhỏ, và quên đi những thứ vụn vặt nho nhỏ kia thường ngày. Mỗi khi ta đi, ta nếm trải những điều mà cuộc sống như chiếc bánh mật trải ra đây, thì có lẽ ta nên tìm góc nào hơi đăng đắng một chút để còn hiểu thấu được nhiều điều hơn sau này. Có vị ngọt hẳn chẳng dễ, và giữ nó mãi mãi bên mình còn thật khó hơn… Thế gian vẫn bảo lòng người như cơn gió, tình người như nét trầm tư của một khoảng lặng tối vô ưu nào đó thôi. Ai cũng có lúc mềm lòng, ai cũng có lúc nào đó vì ích kỷ mà tạo dựng lên sóng gió. Rồi thì tất cả cũng theo một quy luật tự nhiên, rồi thì ngày mai khi cơn mưa nhớ nắng mang mùi hương của hy vọng, giọt nước mắt lưng chừng sẽ chẳng vướng bận em. Thôi… Quên đi em, quên những rẻ rúng với nhân gian bây giờ. Vì hẳn cái gì cũng có lý do cả, chẳng ai yêu một lần mà say men trọn kiếp. Cũng chẳng ai vấp ngã để ngu muội cả một cuộc đời. Em hay ta, hay ai kia, hay kẻ nào khả ố với dòng đời kia cũng thế. Sẽ chẳng bao giờ có chỗ dành cho một tâm hồn tàn độc nào cả. Rồi… Khi em rũ bỏ được tất cả những điều nhỏ nhen nhất, giống như một lần chiếc lá cô liêu giữa Thu chạy chốn gió tìm Xuân xanh khẽ về. Cành nón mắt biếc, mái tóc xanh phủ mùa hoa khói em sẽ mơn mởn những nét dịu dàng, khôi nguyên nhất. Thành công này có đổ sụp trước mắt, thì vinh quang sẽ dựng xây bằng những kinh nghiệm đã qua đắng lòng. Hào nhoáng thì chỉ là gì đó với điều mộng mị làm lưu mờ tâm trí đôi khi. Chỉ có giản đơn, cho và nhận ôn hòa. Yêu thương tin tưởng và thánh thiện dù có gặp bất cứ hoàn cảnh nào. Ta tin em sẽ qua được và trỗi dậy mình mạnh mẽ hơn…




Và... Hôm nay con phố chẳng mưa nhiều, nhưng lưng chừng là một vài vạt buông lơi đủ làm ướt áo. Ta đưa đôi tay hứng những vị ngọt của lòng trời, nhấm nháp những đê mê và ru ngoan từng vị buồn trong tâm khảm em. Vậy thì em hãy mở lòng mà đón lấy tất cả, hãy chao nghiêng hứng lấy, dù có nghiêng ngả, dù có xót xa nhất. Thì ngày mai tất cả cuộc sống này, cuộc đời này, sẽ vẫn yên an mà cười vui với lòng người mãi mãi… phải không?
Sưu Tầm

Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2013

Cạn


Nơi này. Cạn cô đơn. Cạn nồng nàn. Cạn những giấc mơ say

Mùa này trăng còn không?
Cho em xòe tay hứng


Nắng nhạt quá
Mưa dỗi hờn không đến
Trời âm u mây phủ màn sương
Em bó gối
Tư lự trên hiên nhà rỗng rát
Một điều gì len lén
Co thắt vào tim
Đọng trên nhành lá đong đưa
Điều lãng mạn cuối cùng
Người còn giữ không?
Cho em xin một ít



Nơi này
Cạn cô đơn
Cạn nồng nàn
Cạn những giấc mơ say
Mùa này trăng còn không?
Cho em xòe tay hứng
Hòa với nỗi đau
Tròn vạnh niềm nhớ
Em chia người một ít
Nhận cho em vui
Có được không?

Cạn lắm rồi
Sao dám khát khao?
Người còn yêu em không?
Về rót thêm cho đầy
Nếu không, sớm mai thức giấc
Em lạc bước
Tàn tro một nắm
Rệu rã... biệt tăm!

Cỏ Dại


Thứ Năm, 17 tháng 10, 2013

Đông về một chút hanh hao

Lại lật giở lại những trang mùa xưa củ
Tự nhủ thầm:
Liệu lòng này đã khoác áo mới chưa ai!




Em bỏ ta đi mùa đông lạnh lắm
Con đường buổi chiều chết lặng hàng cây
Cành lá trần truồng như lòng ta đây
Không còn tình yêu, không che không đậy


Giọt nắng nhấp nhô vàng nâu xô đẩy
Những chiếc lá khô bay nhảy trốn tìm
Mặt đường tủi thân lạnh lẽo nằm im
Con én co ro nhìn ta tội nghiệp


Em bỏ ta đi quên duyên tiền kiếp
Để mùa đông buồn nối tiếp mùa đông
Buổi sáng buổi chiều cũng như là không
Những phút ngóng trông đã là vô nghĩa


Đêm lạnh đơn côi sâu lòng mộ địa
Có tiếng thở dài bên vỉa hè xưa
Một mình ta về không đón không đưa
Con đường còn chưa quen ta một bóng

Em bỏ ta đi ngàn năm biển sóng
Chẳng tội ta về sầu đọng rêu xanh.


Nghiền ngẫm những dòng " Em bỏ ta đi" trong vội vàng của ai đó, chợt thầm thì tự hỏi mùa đến chưa người?
Đông về ấp ủ những hanh hao, mùa chớm lạnh ủ ê ngoài song cửa sổ, bỏ mặc những ưu tư muộn phiền bay theo gió về trời trong giấc mộng xanh xao...

Ai ngồi bên song một mình lẽ bóng, bên những bộn bề, bên những âu lo, miên man trãi dài theo những vun vén đời thường.

Thương yêu trên đời không tự trôi đi! Chỉ là phôi pha theo hanh hao vàng vọt của vạn ngày, của tháng, của năm...rồi trở nên vô tình, xa lạ, rồi lại sợ có một ngày ta chẳng cần nhau.

Đông qua, những giọt của trời lẫn khuất trong những nghĩ suy chập chờn bỗng chợt hanh hao rét mướt rồi trút xuống đời trôi mãi như vô tận đến không thể dừng.

Bên hiên mái ủ ê tê buốt, như cảm giác độc hành của những bước chân nhỏ chông chênh nơi con dốc của mùa đông dài thăm thẳm.
Ta bước khe khẽ giữa phận người khi đời gởi trả về những cảm xúc chông chênh, dù ánh mắt đã se thắt lạnh căm vô lối…

Mùa đông về qua những ngỏ ngách, dễ đi rồi dễ lạc, để người ngồi lại một mình không biết đợi chờ ai?
Nỗi buồn ngập ngừng trôi theo dòng kí ức, thấp thoáng những bình yên nhưng những giấc chiêm bao mãi còn âm ấm một vòng tay.

Mùa đông lặng đến, đôi lúc bất giác giật mình giữa tiếng còi xe trong dòng người tấp nập... đêm trầm mặc hòa lẫn đôi chút hối hả ngược xuôi như những vô hình nhân ảnh xa xôi.


Rồi bỗng mùa tan vào đêm mưa nghiêng ngả lối, khi người lẫn vào nhau giữa những sắc
áo nhạt màu, nhòa nhạt... đôi lúc bất chợt thấy lòng bồn chồn hiu quạnh đến ngây ngô…

Mùa chạm ngỏ bơ vơ như đứa trẻ con với ánh mắt buồn tha thẩn giữa một chiều lạc gió, ai đó mím môi cười khi niềm đau không trọn vẹn, ai lặng yên để thấy lòng nhẹ bổng giữa bao nhiêu nhớ nhung nhẹ đến, như câu tạ từ đã lỗi hẹn cùng nhau…không muốn đau, sao vẫn cúi đầu im lặng?


Đông hanh hao như câu chuyện tình thơ mộng chợt hoen mi, cho kỷ niệm đổ nghiêng theo những giọt buồn rơi mãi bên ngoài…

Ta về tư lự nghe mùa sang chóng vánh.


Ngày bình yên, chỉ có những điều bỏ ngõ trong cơn mê buồn vẫn luôn là "xa lắm một tầm tay"…
Đông về một chút hanh hao người nhé!


Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013

Những giọt nắng bất ngờ

Không thích cái cảm giác này trở lại, vậy mà chỉ vài hôm lại như vậy...
Không lẽ không có cách giải quyết nào để vẹn cả đôi đường sao?
Có lúc điều mà xưa nay ta cho là đúng nhưng vẫn có khi cần phải suy xét lại mà...đúng không?



Có những điều hiển nhiên đến nỗi bạn không bao giờ bận tâm về nó. Có những điều tưởng chừng như rất nhỏ nhặt và bạn đã không làm từ rất lâu, vì nhiều lý do. Hãy bình tâm ngồi lại, bạn sẽ thấy những điều hiển nhiên ấy, những điều nhỏ nhặt ấy có rất nhiều điều để bạn suy gẫm lại bản thân mình:

- Chúng ta có ít nhưng xài nhiều, chúng ta mua nhiều nhưng sử dụng ít.

-Chúng ta có nhà rộng với mái ấm hẹp, có tiện nghi nhưng ít thời gian.

- Chúng ta có nhiều bằng cấp nhưng lại có ít tri thức.

- Chúng ta có nhiều kiến thức nhưng lại thiếu sự suy xét.

- Chúng ta làm ra những thứ lớn hơn nhưng chưa chắc chất lượng tốt hơn.

- Chúng ta làm giàu tài sản nhưng lại làm nghèo giá trị bản thân.

- Chúng ta nói quá nhiều, thương yêu quá ít và thường hay ghét người.

- Chúng ta kéo dài tuổi thọ, nhưng không sống đúng ý nghĩa đích thực của cuộc sống.

- Chúng ta chinh phục không gian vũ trụ, nhưng lại bỏ trống không gian tâm hồn.

- Chúng ta cố làm sạch không khí nhưng lại làm vẫn đục tâm hồn.

- Chúng ta xây nhà cao hơn nhưng lại hạ thấp tâm tính, xây đường rộng hơn nhưng lại thu hẹp tầm nhìn.

- Chúng ta uống quá nhiều, hút quá nhiều, xài tiền không tính toán, cười quá ít, lái xe quá nhanh, hay cáu giận, thức khuya để rồi uể oải dậy sớm, đọc quá ít và coi TV quá nhiều.

- Chúng ta được học cách phải tiến nhanh về phía trước mà chưa học cách chờ đợi.

- Chúng ta được dạy cách kiếm sống nhiều hơn là cách sống.



… Đây là thời đại của thức ăn nhanh và tiêu hoá chậm; tài sản rất sâu nhưng tình thương lại cạn. Đây là thời đại công nghệ có thể đem những điều này đến với bạn, thời đại mà bạn có thể đọc hoặc dễ dàng vứt bỏ nó đi.

… Hãy nhớ, dành nhiều thời gian hơn cho những người yêu thương bởi vì không chắc rằng họ sẽ ở bên bạn mãi mãi.
… Hãy nhớ, nói một lời dịu dàng đối với những người kính trọng bạn bởi vì con người nhỏ bé đó một ngày nào đó sẽ lớn, lớn hơn cả bạn.


… Hãy nhớ, ôm thật chặt người ngồi kế bên bởi vì đó chính là kho báu duy nhất của con tim và nó không tốn một xu.


… Hãy nhớ, một nụ hôn hay một cái ôm từ sâu thẳm con tim có thể sẽ chữa lành những vết thương lòng.

… Hãy dành thời gian để yêu thương, để nói chuyện và để chia sẻ những điều quý giá trong tâm hồn bạn.

… Bạn nên nhớ ý nghĩa của cuộc sống không được tính bằng độ dài thời gian, nó chỉ có nghĩa trong khoảnh khắc bạn từ bỏ nó…

Sưu Tầm