Tự nhủ thầm:
Liệu lòng này đã khoác áo mới chưa ai!
Em bỏ ta đi
mùa đông lạnh lắm
Con đường buổi
chiều chết lặng hàng cây
Cành lá trần
truồng như lòng ta đây
Không còn
tình yêu, không che không đậy
Giọt nắng nhấp
nhô vàng nâu xô đẩy
Những chiếc
lá khô bay nhảy trốn tìm
Mặt đường tủi
thân lạnh lẽo nằm im
Con én co ro
nhìn ta tội nghiệp
Em bỏ ta đi
quên duyên tiền kiếp
Để mùa đông
buồn nối tiếp mùa đông
Buổi sáng buổi
chiều cũng như là không
Những phút
ngóng trông đã là vô nghĩa
Đêm lạnh đơn
côi sâu lòng mộ địa
Có tiếng thở
dài bên vỉa hè xưa
Một mình ta về
không đón không đưa
Con đường còn
chưa quen ta một bóng
Em bỏ ta đi
ngàn năm biển sóng
Chẳng tội ta
về sầu đọng rêu xanh.
Nghiền ngẫm những dòng " Em bỏ ta đi" trong vội vàng của ai đó, chợt thầm thì tự hỏi mùa đến chưa người?
Đông về ấp ủ những hanh hao, mùa chớm lạnh ủ ê ngoài song cửa sổ, bỏ mặc những ưu tư muộn phiền bay theo gió về trời trong giấc mộng xanh xao...
Ai ngồi bên song một mình lẽ bóng, bên những bộn bề, bên những âu lo, miên man trãi dài theo những vun vén đời thường.
Thương yêu trên đời không tự trôi đi! Chỉ là phôi pha theo hanh hao vàng vọt của vạn ngày, của tháng, của năm...rồi trở nên vô tình, xa lạ, rồi lại sợ có một ngày ta chẳng cần nhau.
Đông qua, những giọt của trời lẫn khuất trong những nghĩ suy chập chờn bỗng chợt hanh hao rét mướt rồi trút xuống đời trôi mãi như vô tận đến không thể dừng.
Bên hiên mái ủ ê tê buốt, như cảm giác độc hành của những bước chân nhỏ chông chênh nơi con dốc của mùa đông dài thăm thẳm.
Ta bước khe khẽ giữa phận người khi đời gởi trả về những cảm xúc chông chênh, dù ánh mắt đã se thắt lạnh căm vô lối…
Mùa đông về qua những ngỏ ngách, dễ đi rồi dễ lạc, để người ngồi lại một mình không biết đợi chờ ai?
Nỗi buồn ngập ngừng trôi theo dòng kí ức, thấp thoáng những bình yên nhưng những giấc chiêm bao mãi còn âm ấm một vòng tay.
Mùa đông lặng đến, đôi lúc bất giác giật mình giữa tiếng còi xe trong dòng người tấp nập... đêm trầm mặc hòa lẫn đôi chút hối hả ngược xuôi như những vô hình nhân ảnh xa xôi.
Rồi bỗng mùa tan vào đêm mưa nghiêng ngả lối, khi người lẫn vào nhau giữa những sắc
áo nhạt màu, nhòa nhạt... đôi lúc bất chợt thấy lòng bồn chồn hiu quạnh đến ngây ngô…
Mùa chạm ngỏ bơ vơ như đứa trẻ con với ánh mắt buồn tha thẩn giữa một chiều lạc gió, ai đó mím môi cười khi niềm đau không trọn vẹn, ai lặng yên để thấy lòng nhẹ bổng giữa bao nhiêu nhớ nhung nhẹ đến, như câu tạ từ đã lỗi hẹn cùng nhau…không muốn đau, sao vẫn cúi đầu im lặng?
Đông hanh hao như câu chuyện tình thơ mộng chợt hoen mi, cho kỷ niệm đổ nghiêng theo những giọt buồn rơi mãi bên ngoài…
Ta về tư lự nghe mùa sang chóng vánh.
Ngày bình yên, chỉ có những điều bỏ ngõ trong cơn mê buồn vẫn luôn là "xa lắm một tầm tay"…
Đông về một chút hanh hao người nhé!
