. } Bằng Lăng Tím

Thứ Sáu, 28 tháng 3, 2014

Về chưa em mùa Hạ


Có một ngày lòng chênh vênh
Tự hỏi vì sao êm ắng
Nắng!
Những cơn mưa dịu ngọt mi trốn đi đâu
Tự nhủ: Hạ sắp về ấp ủ những mùa ngâu
Ta lại được nhìn một Sài Gòn sáng chiều mưa nắng
Sẽ còn đâu đó chút niềm tin ngỡ chừng tắt hẳn
Giữa trưa ánh dương hăng hắt rọi trên đầu
Chợt mơ: Ùa về lắc rắc giọt ngâu
Đã bao lần tự khuyến khích mình: Cố lên đừng từ bỏ
Rồi từ đó sẽ có thêm nhiều nghị lực và niềm tin
Sức sống cựa mình
Vun vén cho những ước mơ xanh
Mở lòng đón nhận chân thành những yêu thương hờn giận
Trân trọng bản thân
Nhận thấy mình: Ừ thì, hạnh phúc
Đôi khi cũng có những lạc lầm
Ừ thì, tha thứ cho chính ta là một điều không phải dễ
Mắt vẫn ướt từ nhỏ nhặt, ngạo nghễ những ngôn lời
Tim vẫn hòa nhịp với điệp khúc cuộc đời
Tha thứ nhiều hơn và kể cả tha thứ cho mình ?
Ừ thì.... khắc ghi rồi đó, nhỏ à!

BLT 28/03






Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

Soi bóng



Đã từng một ngày em nói chia tay

Là bình yên trong em không còn tồn tại

Là đóm lửa tình dẫu vẫn còn ngun ngút cháy

Ai kia nỡ dập vùi cho lửa tắt giữa đời nhau

Ai bảo rằng sẽ không đau

Dẫu em một người cứng cỏi

Dẫu anh “làm gì biết yêu” theo suy diễn của em những lần tự hỏi

Dẫu hai ngã đường đời một thuở giao nhau

Vẫn phải buốt lòng xẻ dọc

Anh à, người có trái tim chưa một lần dám khóc

Em hiểu mà chắc anh có niềm đau

À mà em dặn nè: Dẫu mai mốt có ra sao

Anh đừng có về ngang những cuộc tình vụn dại

Đừng tự lừa mình…vì cuộc đời sẽ phải nhiều lần ta đứng lại

Soi bóng lòng mình dưới dòng nước sạch trong

Ai rồi cũng phải đối diện với chính mình

Mạnh mẽ lên anh, chiếm lại tấm chân tình

Mỗi con đường mình đi là do mình chọn

Đừng chọn đại những ngã rẽ chỉ vì ái ngại 
Và biết chắc rằng sẽ chẳng có ngày mai

Đừng nghĩ mình sẽ dấu được ai

Khi tâm mình còn đó

Khi những bộn bề còn chồng chất ngõ

Hãy còn lại chính mình dẫu đời có đổi thay

Em biết rằng anh vẫn đi tìm ai

Để thắp lên mấy ngọn lữa lòng mình

Nhưng anh thông minh thế sao mà không hiểu được

Có những ngọn lửa lòng chỉ được cháy lại bởi vì yêu

Có những ngày anh cố tự hỏi vì sao

Cuộc đời ta: trống rỗng và thất bại

Em đã từng… nên em nghĩ ai rồi cũng thế

Những bẽ bàng của cuộc sống lật giở từng trang
...

Rời đi anh những giấc mộng chẳng thành

Hãy nắm bắt trong tay những gì ta có thể

Tạo hóa chẳng đọa đày lấy hết

Về đi anh kẻo tình lại rong rêu

Như trái tim anh chưa bao giờ hóa đá

Bên ngoài vốn lạnh lùng nhưng bên trong ấm lạ

Đẩy những niềm riêng vơi tuột triền miên

….


Để em lại mĩm cười hiểu rằng: ai đó đã bình yên.


P/S : Sợ rằng một ngày em sẽ quên tất cả...

BLT 17/03

Thứ Tư, 15 tháng 1, 2014

Ngọn lùa mấy lượt ngày đông!


Sáng sớm tinh mơ, cô nàng líu ríu nói cười bên này với đàn sẻ lượn nghiêng sau sân nhà, thủ thỉ thù thì bên kia với đàn gà non háo hức đòi ăn và với cả những chú cá bảy màu mang trên mình bộ vây có ánh mi-nơ  đang tung tăng lượn vòng vèo dưới dòng nước trong veo mát rượi trong chiếc chậu sành cổ. Xung quanh các chú là các cô nàng hoa súng lung linh bên tím, bên vàng đưa hương, khoe sắc, đung đưa theo ngọn gió nhè nhẹ.


Một ngọn gió  từ làn sương mỏng tanh đang dần biến mất khi ông mặt trời hưng hững phía đằng đông bỗng lùa ngang, hắt thêm hơi lạnh  vào người cô nàng , nhưng cô cứ thế mà đón lấy chẳng hề thấy chút sợ sệt hay né tránh mặc dù vẫn còn đang húng hắng ho. À, mà đợt này cảm lâu hết thế ? Chắc có kẻ muốn lâu khỏi một chút để ai đó thấy mà xót lòng đấy, trẻ con thế không biết!
Một ngày mới bắt đầu, một cảm giác thả lòng với trời quang mây tạnh.

Quên rồi những ngày đông vừa qua tưởng chừng như lòng này lạnh lắm, hiu quạnh lắm… 
Tự nhủ thầm: qua hết chưa những đêm khuya rét dạ? cô nàng từng thở dài thườn thượt, rồi lay hoay với những ý nghĩ: không lẽ nào nhân gian này chẳng có được một tấm chân tình?...?...? 
Cô cứ mãi muốn nắm bắt cho kỳ được nhưng sao vẫn gom vào lòng một mớ bòng bong, cơ hồ là hờn tủi, buồn phiền, thất vọng, thắc mắc…trong lòng như chất chứa nhiều gai nhọn luôn châm chít vào vết thương, rát buốt đến tận tâm can!

À, mà nghĩ lại cũng tại nơi mình hết.Chắc là do mình nhạy cảm quá!

Rồi nay, cũng là ai đó khiến mùa về đang lùa những luồng lạnh thốc bỗng chốc như  biến thành những làn gió nhẹ ấm nồng, như hóa giải tâm tình thức ngủ của cô nàng mơ mộng hay âu lo.

Thế mới biết nhân gian vẫn hửu tình . À, mà cũng là sâu đậm lắm!
Và cô nàng ao ước: mãi mãi như thế này nhé, được không?

Hạnh phúc là khi ta yêu ai đó mà không cần nghĩ suy
Hạnh phúc là khi suy nghĩ và hành động cùng chung tiếng nói và được tự do thể hiện tình cảm của mình mà không cần ngần ngại.
Và quan trọng nhất là biết được rằng người ấy mãi mãi đợi ta dù rằng đôi khi ta mê mãi rong chơi đâu đó. Chỉ là cảm giác thôi cũng được mà :)


Sáng sớm nay xuống phố cảm thấy dòng đời sao mà kì lạ!
Bắt gặp ai cũng rạng ngời vui vẻ, mang khăn, choàng áo, tươi đẹp vô cùng và dường như mọi người đang mĩm cười với cô nàng, chúc phúc cho cô. 

Mong sao cô nàng vẫn luôn kiên định và buột chắc được niềm vui nho nhỏ của chính mình dù bên ngoài giờ này vẫn còn đó những ngọn lùa rét mướt của một sáng ngày đông.

À mà người cũng thế đi nhé, nhớ đừng đẩy cô về phía những hờn ghen.

BLT 1/1/2014