. } Bằng Lăng Tím: tháng năm 2013

Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

Tháng Năm





Tháng Năm về vươn đọng những nhành cây
Hạt mưa thơ ngây giữa trưa Sài Gòn đầy nắng gắt
Cành phượng đỏ rung rinh chờ vươn thêm những giọt trời lắt rắt
Ướp chút ánh hồng cho cánh Phượng long lanh
Hạ nay về mang theo những mong manh
Của những chia ly Ve sầu rỉ rả giữa trưa hè nồng ấm
Mẹ sinh ra ta tháng Năm hồng thắm
Cha vui mừng con gái thế mà thương                                                                                                
Người người bảo ta đời thường chật vận
Thêm chút buồn xa vắng tuổi trung trinh

Này bạn nhỏ nhắn dùm ta một câu bỏ ngõ
Tháng Năm rồi ta đã lớn thêm chưa ?
Nhớ đừng thưa nếu ai đó bảo: Nói thừa!
Tuổi quá nửa sao bảo còn thêm lớn
Sáu mươi đời người nay ta qua nửa trớn
Tuổi lừng chừng sao ta vẫn mộng mơ
Thiếu nữ mặc váy hoa tung tăng buổi chiều tà
Mái tóc dài buông thả nũng nịu
Được Mẹ chải cài chiếc nơ tím mộng mơ
Ngày vui nhất thuở còn thơ 
Những món quà be bé, trò đố chữ
Ta vẫn còn cất giữ mãi trong tâm
Bỗng giật mình những triệu hạt lặng câm
Mưa mùa này cớ sao gợi lại chút buâng khuâng
 Bỗng hiện tắt những lời từ tạ
Đã đôi lần ta mang về mùa hạ
Những muộn phiền vô cớ phía người ta

BLT 22/05/2013

Thứ Ba, 14 tháng 5, 2013

Nếu mai đời là một đóa hư không

Vén lại muôn trùng một đời cơn bão tố, em ngồi đó. Tìm một vầng trăng vô lượng trốn trong tâm. Em hỏi tâm sao cứ vất vưởng vô thường. Cuộc sống vốn dĩ là bất toàn, vậy em đi tìm gì trong ngày tháng.
Em hỏi Người “Đời sống là gi?” và có thể nắm chặt trong lòng bàn tay được hay không?
Người trả lời: Bàn tay em mềm và tâm em nhỏ quá. Chỉ đủ để ôm chất phù du lãng mạn. Nếu em đếm được bước chân vô thường trên dốc đồi của trò đời, em sẽ thấy vô cùng trong hiện tại. Tiếng nói bình yên đang ở đây.

Đời vẫn trôi trong tịch mặc, em không thể nhìn thấy những gì sắp xảy ra trước mặt bằng đôi mắt bình thường. Mà hãy nhìn bằng ánh sáng của từ tâm một cách thiền quáng và hiền ngoan hơn. Trong từng mỗi một phút giây bản ngã của sự sống, ai cảm nhận được thanh tịnh đến từ nhiễm uế, rời bỏ những bon chen ảo vọng, mỉm cười dung dị với những hờn ghen, đố kỵ...Người đó là đang sống.
Em tiếp tục hỏi Người. Sao vô thường là những gì không nắm bắt được.
Người chỉ tay về hướng sương rơi, một chiếc lá vàng trên cây vừa rụng xuống, người nhìn một thoáng mây bay, một cơn sóng gợn nhẹ trên mặt hồ rồi tan biến. Vô thường là vậy đó. Như trò huyễn thuật, như bóng lồng sương, như ánh chớp ban chiều. Có đó rồi mất đó. Cuộc sống không chỉ bung ra, rồi dừng chân hiện hình tồn tại vĩnh cữu. Trong lòng tay huyễn mộng, ngút ngàn “sắc tức là không, không tức là sắc”.
Em nghe chừng hơi thở như ngưng bặt, nghe một nỗi hao mòn trong thoáng chốc. Thế giới đang quay cuồng với bao biến động, đầy rẫy những thị phi, cám dỗ, toan tính ái ngã và tiếng vọng tâm thúc dục giữa thế giới thực và hư. Vậy trong ảo giác tìm đâu ra thực nữa.
Đã bao năm rong ruỗi trên đường đời đi khất thực tìm hạnh phúc, uy tín, danh lợi, trên đôi vai oằn gánh nặng cuộc đời, chốn trần gian là bão tố. Cũng bởi sắc, bởi hương, bởi thanh, bởi giai tầng vị xúc pháp, cuối cùng có được những gì trên đường về bình yên, điều gì còn lại khi buông xuôi đôi tay, mắt khép vào miên viễn, một khi nếu mai đời là một đóa hư vô?
Lại một ngày nữa em trở về thanh tịnh, và đã nhận ra cái còn lại sau tất cả mà em có thể nắm bắt được, thì phải chăng đó là tấm lòng. Vì con người cần tấm lòng nhân bản bao dung, chia sẻ.
Hãy ngồi lại và lắng nghe lòng mình đi em. Cuộc đời là dòng sông tuôn chảy bất tận, có bao lớp phù sa dù nhơ dù sạch, dù tận cùng của đỉnh sóng hay rả rời, buông mình theo cơn sóng, rơi hoà tan vào trong biển cả. Dù mưa gió cuộc đời có là cuồng phong bão tố, dậy sóng nhân gian, nhưng em sẽ trở về lắng nghe tâm mình hát bản giao hưởng của cõi luân hồi.
Lặng nghe sông đời hát, em sẽ chạm sâu vào âm ngân đó, vào tận cùng của đáy tâm, em đã cảm thấu được hết những chất đề hồ từ bi lực.


Cám ơn vô thường, làm ta thức tỉnh
Cám ơn cơn đau, cảm niệm được phận người
Cám ơn bốn đại, có hình hài huyễn mộng
Cám ơn Người, em đã tỏ đường đi.

Sưu Tầm

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013

Đừng Giận Nữa Nhé Mây




Mưa về ngang ngõ ghé vào đây
Gột rửa dùm Mây mấy thước sầu
Mượn những giọt trong và mát lạnh
Gội hết ưu phiền bay khỏi Mây

Nắng về chói chang Mây muốn say
Mưa tuôn bong bóng phủ đường đầy
Lạ thay hạ đến mưa ngày nắng
Mưa về khuyên bỏ những tối say

Nhẹ nhàng như gió thoảng như mây
Nắng mưa hờn giận đảo quầng đầy
Tan cơn mưa ròng rồi ngày nắng
Mây này! đừng giận nữa nhé mây

BLT 07/05/2013